Và chỉ 15 phút sau, mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Hôm đó nắng gắt.
Nắng miền Nam tháng sáu không phải kiểu oi ả bình thường, mà là thứ nắng như đổ lửa, đứng ngoài đường vài phút là thấy da rát lên từng mảng. Tôi vừa giao xong chuyến hàng nhỏ ở ngoại ô, đang chạy xe về lại trung tâm thì thấy bên lề đường có một bà cụ đứng lom khom dưới bóng cây.
Cụ mặc áo bà ba bạc màu, đầu đội chiếc nón lá đã sờn, tay cầm túi vải nhỏ. Điều khiến tôi chú ý là cụ không vẫy xe, cũng không bước ra đường. Chỉ đứng đó, nhìn theo từng chiếc xe đi qua.
Tôi chạy chậm lại. Trong đầu thoáng qua ý nghĩ: “Có khi cụ cần giúp.”
Tôi không phải người quá tốt bụng, nhưng cũng không đến mức vô cảm.
Tôi tấp xe vào.
“Bà đi đâu không? Cháu chở một đoạn.”
Cụ nhìn tôi, ánh mắt đục nhưng sáng, như có gì đó rất… khó tả.
“Cho bà đi nhờ lên thị trấn được không con?”
Giọng cụ khàn, nhẹ, nhưng rõ từng chữ.
Tôi gật đầu.
“Dạ, bà lên xe đi.”
Cụ mở cửa, leo lên chậm rãi. Điều lạ là… khi cụ ngồi xuống, tôi gần như không cảm nhận được độ lún của ghế. Tôi còn tưởng mình tưởng tượng.
“Bà ngồi cho chắc nha.”
“Ừ, bà ngồi rồi.”
Xe bắt đầu lăn bánh.
Ban đầu, mọi thứ rất bình thường.
Tôi bật điều hòa, hỏi han vài câu.
“Bà đi đâu vậy?”
“Bà lên thăm người quen.”
“Nhà xa không bà?”
“Không xa… cũng không gần.”
Câu trả lời của cụ khiến tôi hơi khựng lại, nhưng rồi cũng bỏ qua. Người già hay nói vậy, tôi nghĩ.
Một lúc sau, tôi bật radio cho đỡ buồn.
Nhưng vừa bật lên, sóng bị rè. Tôi chỉnh lại vài lần vẫn không được.
“Lạ thật…” tôi lẩm bẩm.
Bình thường đoạn đường này sóng rất ổn.
Tôi định tắt đi thì cụ lên tiếng:
“Đừng bật nữa con.”
Tôi quay sang nhìn.
“Sao vậy bà?”
“Ồn… bà không thích.”
Tôi gật đầu, tắt radio.
Xe lại rơi vào im lặng.
Khoảng 5 phút sau, tôi bắt đầu thấy… lạnh.
Không phải kiểu lạnh dễ chịu của điều hòa, mà là cái lạnh len lỏi, rợn người, như có ai đó mở cửa tủ đông ngay trong xe.
Tôi nhìn xuống bảng điều khiển.
Nhiệt độ vẫn để 26 độ, quạt gió bình thường.
Tôi đưa tay chỉnh xuống 28.
Nhưng cảm giác lạnh không giảm.
Ngược lại… còn rõ hơn.
Tôi liếc qua gương chiếu hậu.
Bà cụ vẫn ngồi đó, lưng thẳng, hai tay đặt trên túi vải, mắt nhìn thẳng phía trước.
Không chớp.
Không động đậy.
Tôi nuốt nước bọt.
“Bà… có thấy lạnh không?”
Cụ không quay sang, chỉ đáp:
“Không.”
Giọng cụ đều đều, không cảm xúc.
Tôi cố trấn an mình. Có thể do tôi mệt, hoặc do điều hòa có vấn đề.
Nhưng rồi, chuyện tiếp theo khiến tôi bắt đầu hoang mang thật sự.
Kính xe bắt đầu mờ đi.
Ban đầu là một lớp hơi nước mỏng, như khi trời lạnh mà thở ra.
Tôi lấy khăn lau, nhưng chỉ vài giây sau, lớp mờ lại xuất hiện.
Tôi tắt điều hòa.
Nhưng kính vẫn mờ.
Mồ hôi bắt đầu túa ra sau lưng tôi – dù nhiệt độ trong xe vẫn lạnh đến rợn người.
“Cái quái gì vậy…” tôi lẩm bẩm.
Bất chợt, tôi nghe thấy tiếng… gõ.
Cộc… cộc… cộc…
Nhẹ thôi, nhưng rất rõ.
Tôi giật mình, nhìn quanh.
“Bà có nghe gì không?”
“Nghe.”
“Tiếng gì vậy bà?”
Cụ im lặng vài giây, rồi nói:
“Chắc là… người ta gọi.”
Tôi rùng mình.
“Gọi… ai?”
“Gọi bà.”
Tay tôi siết chặt vô lăng.
“Bà nói gì vậy…”
Cụ không trả lời.
Tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã dừng xe.
Không phải vì sợ tốn thời gian.
Mà vì… có gì đó rất sai.
Rất sai.
Tôi liếc qua gương lần nữa.
Và lần này… tim tôi như ngừng đập.
Bóng của bà cụ… không phản chiếu trên gương.
Ghế sau trống không.
Tôi quay phắt đầu lại.
Bà cụ vẫn ngồi đó.
Ngay sau lưng tôi.
Nhưng trong gương… không có.
Một giây.
Hai giây.
Tôi không dám thở.
“Bà…”
Giọng tôi run hẳn.
Cụ từ từ quay đầu sang tôi.
Lần đầu tiên, tôi nhìn rõ khuôn mặt cụ.
Và tôi ước gì mình chưa từng quay lại.
Mắt cụ… không còn là màu đục bình thường.
Mà là một màu trắng đục hoàn toàn.
Không có tròng đen.
Không có ánh nhìn.
Chỉ là… hai hốc mắt trắng bệch.
“Con thấy rồi à…”
Giọng cụ thay đổi.
Không còn khàn khàn, mà trầm và lạnh, như vọng từ nơi rất xa.
Tôi hét lên, đạp phanh.
Chiếc xe trượt dài trên đường, bánh xe rít lên chói tai.
Tôi lao ra khỏi xe.
Không dám quay đầu lại.
Chạy một đoạn, tôi mới dừng lại, thở dốc, tim đập như muốn vỡ lồng ngực.
Tôi quay lại.
Chiếc xe vẫn ở đó.
Cửa đóng.
Không có ai xung quanh.
Tôi đứng chần chừ vài phút.
Rồi lấy hết can đảm, tiến lại gần.
Mở cửa xe.
Ghế sau… trống không.
Không có bà cụ.
Không có túi vải.
Không có bất cứ dấu vết nào.
Như thể… chưa từng có ai ngồi đó.
—
Tôi đứng chết lặng.
“Không thể nào…”
Tôi sờ vào ghế.
Lạnh.
Lạnh đến mức buốt tay.
Tôi đóng cửa, leo lên xe, run rẩy nổ máy.
Chỉ muốn rời khỏi nơi đó càng nhanh càng tốt.
—
Nhưng chuyện chưa dừng lại.
Khi tôi nhìn lên kính chiếu hậu…
Tôi thấy bà cụ.
Không phải trên ghế.
Mà là… phía sau xe.
Cụ đứng giữa đường, nhìn thẳng vào tôi.
Khoảng cách phải hơn chục mét.
Nhưng tôi vẫn thấy rõ…
Cụ đang cười.
Một nụ cười kéo dài đến tận mang tai.
—
Tôi phóng xe đi.
Không dám nhìn lại.
Không dám nghĩ thêm.
Chỉ biết chạy.
Chạy càng xa càng tốt.
—
Tối hôm đó, tôi không ngủ được.
Đầu óc quay cuồng với những gì đã xảy ra.
Tôi tự hỏi… mình đã gặp cái gì?
Một người?
Hay… thứ gì khác?
—
Ngày hôm sau, tôi quay lại đoạn đường đó.
Không phải vì can đảm.
Mà vì… tôi cần biết sự thật.
Tôi hỏi mấy người bán nước ven đường.
“Ở đây… có ai hay đứng xin đi nhờ xe không?”
Một bà bán nước nhìn tôi, mặt biến sắc.
“Cậu… cũng gặp rồi à?”
Tim tôi thắt lại.
“Gặp… ai?”
Bà hạ giọng:
“Bà cụ đó.”
“Bà cụ nào?”
“Bà cụ mặc áo bà ba, đội nón lá… hay đứng dưới gốc cây kia.”
Tôi lạnh sống lưng.
“Bà đó… là ai?”
Bà nhìn tôi, rồi nói chậm rãi:
“Bà đó… chết cách đây 3 năm rồi.”
Tôi đứng lặng.
“Chết… sao?”
“Bị xe tông. Ngay chỗ cậu đón bà đó.”
Tôi nuốt khan.
“Sau đó… có nhiều người nói thấy bà đứng xin đi nhờ xe. Ai dừng lại… thì đều gặp chuyện.”
“Chuyện gì?”
Bà lắc đầu.
“Người thì bị tai nạn. Người thì ốm nặng. Có người… bỏ nghề luôn.”
Tôi không nói gì.
Chỉ cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
—
Tôi không kể chuyện này cho ai.
Không phải vì sợ người ta không tin.
Mà vì… tôi sợ chính mình phải nhớ lại.
Từ hôm đó, tôi không bao giờ dừng xe cho người lạ nữa.
Dù trời có nắng đến đâu.
Dù người đó có đáng thương thế nào.
—
Nhưng có một điều… đến giờ tôi vẫn không hiểu.
Hôm đó…
Nếu tôi không quay đầu lại…
Nếu tôi không nhìn vào gương…
Liệu mọi chuyện có khác đi không?
Hay… ngay từ lúc tôi dừng xe…
Mọi thứ đã được định sẵn rồi?