Con ốm cần tiền hết cách tôi tìm gặp chồng cũ, anh n/ém chiếc áo rá-ch rồi đuổi tôi về, tôi kiểm tra thì ch—ết lặng khi thấy…

Tin Tức

Nếu không phải vì con, có lẽ tôi sẽ mang theo chút tự trọng cuối cùng mà sống chết cũng không quay đầu.

Nhưng con tôi… đang nằm viện.

 

Và tôi thì… không còn một đồng nào.

Con bé tên là Bông, năm nay vừa tròn bốn tuổi. Người ta vẫn nói trẻ con tầm tuổi đó là vô tư nhất, nhưng con tôi lại không có cái may mắn ấy. Từ nhỏ, con đã hay ốm vặt, sức đề kháng yếu. Tôi một mình nuôi con sau khi ly hôn, vừa đi làm vừa chăm con, nhiều lúc tưởng như không trụ nổi.

Nhưng tôi vẫn cố.

Vì tôi không còn ai ngoài con.

Và con… cũng không còn ai ngoài tôi.

Tôi và chồng cũ ly hôn khi con mới được hơn một tuổi.

Không phải vì anh ngoại tình.

Không phải vì bạo lực.

Mà vì tiền.

Nghe thì đơn giản, nhưng lại là thứ giết chết nhiều cuộc hôn nhân nhất.

Anh luôn cho rằng tôi tiêu xài hoang phí, trong khi tôi chỉ đang cố gắng lo cho gia đình. Còn tôi thì nghĩ anh ích kỷ, keo kiệt đến mức tính toán từng đồng.

Cãi vã ngày càng nhiều.

Cho đến khi không ai còn muốn nhường ai.

Chúng tôi ra tòa.

Tôi nhận nuôi con.

Anh chu cấp một khoản nhỏ hàng tháng.

Rồi… hết.

Không liên lạc.

Không hỏi han.

Không quay lại.

Những năm đầu sau ly hôn, tôi rất vất vả.

Tiền chu cấp của anh chẳng đáng là bao. Tôi phải làm thêm đủ thứ việc, từ bán hàng online đến nhận may vá ban đêm.

Có những hôm thức trắng, sáng vẫn phải dậy đưa con đi viện.

Tôi từng nghĩ đến việc gọi cho anh.

Nhưng rồi lại thôi.

Tôi không muốn bị xem thường.

Không muốn nghe những lời kiểu như: “Đã nói rồi mà không nghe.”

Tôi chọn tự chịu.

Cho đến lần này…

Con bé sốt cao liên tục ba ngày. Bác sĩ nói phải nhập viện ngay, nghi viêm phổi nặng.

Chi phí điều trị… vượt quá khả năng của tôi.

Tôi vay mượn khắp nơi.

Bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí cả hàng xóm.

Nhưng vẫn không đủ.

Đêm đó, tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện, nhìn con nằm thở oxy mà tim như bị xé ra từng mảnh.

Cuối cùng…

Tôi gọi cho anh.

Số điện thoại mà tôi đã xóa từ lâu, nhưng vẫn nhớ như in.

Anh bắt máy.

“Alo?”

Giọng anh vẫn vậy.

Lạnh.

Tôi nghẹn lại vài giây, rồi nói:

“Con… đang nằm viện.”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Cần bao nhiêu?” — anh hỏi.

Tôi nắm chặt điện thoại.

“Em… em cần anh giúp.”

Anh thở dài.

“Mai đến nhà.”

Tôi đến vào sáng hôm sau.

Căn nhà vẫn như cũ. Không có gì thay đổi.

Chỉ có điều… tôi không còn thuộc về nơi này nữa.

Anh mở cửa.

Nhìn tôi từ đầu đến chân.

Ánh mắt không cảm xúc.

“Vào đi.”

Tôi bước vào, lòng nặng trĩu.

Không khí giữa chúng tôi… xa lạ đến đáng sợ.

Tôi không vòng vo.

“Con cần nhập viện gấp. Em đã vay được một phần… nhưng vẫn thiếu.”

Anh ngồi xuống ghế, im lặng một lúc.

Rồi hỏi:

“Bao nhiêu?”

Tôi nói số tiền.

Anh cười nhạt.

“Nhiều vậy à?”

Tôi cúi đầu.

“Em sẽ trả. Em hứa.”

Anh không trả lời.

Chỉ đứng dậy, đi vào phòng.

Một lúc sau, anh quay ra.

Trên tay cầm một chiếc túi nilon.

Anh ném nó về phía tôi.

“Cầm đi.”

Tôi giật mình, vội vàng đỡ lấy.

“Đây là gì?”

“Thứ mày cần.”

Giọng anh lạnh tanh.

Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã mở cửa.

“Đi đi. Tao không rảnh.”

Tôi đứng sững.

“Anh…”

“Cút.”

Một từ.

Ngắn gọn.

Nhưng đủ để tôi hiểu… mình không có quyền ở lại thêm một giây nào nữa.

Tôi ôm túi đồ, quay đi.

Nước mắt chảy xuống lúc nào không hay.

Tôi không mở túi ngay.

Tôi sợ.

Sợ bên trong không phải là thứ mình hy vọng.

Nhưng khi về đến bệnh viện, tôi vẫn phải mở.

Vì con tôi… đang chờ.

Tôi ngồi xuống ghế, tay run run.

Mở túi.

Bên trong… là một chiếc áo.

Áo cũ.

Rách.

Tôi chết lặng.

Cả người như đông cứng lại.

“Anh ta… đùa mình sao?”

Tôi lẩm bẩm.

Nỗi nhục dâng lên nghẹn cổ.

Tôi muốn ném chiếc áo đi.

Muốn chạy lại nhà anh ta mà hỏi cho ra lẽ.

Nhưng rồi…

Tôi chợt thấy có gì đó lạ.

Chiếc áo… nặng.

Không phải kiểu nặng bình thường.

Tôi nhíu mày.

Cẩn thận kiểm tra.

Và rồi…

Tôi phát hiện một đường chỉ khâu ở bên trong.

Không phải đường may nguyên bản.

Mà là… khâu lại.

Tim tôi đập dồn dập.

Tôi run tay… xé nhẹ lớp chỉ đó ra.

Và rồi…

Tiền.

Rất nhiều tiền.

Được gói gọn, giấu kín bên trong lớp áo.

Tôi chết lặng.

Không thở nổi.

Tôi ngồi đó rất lâu.

Không biết nên khóc hay nên cười.

Anh ta…

Vẫn là kiểu người đó.

Không bao giờ nói thẳng.

Không bao giờ thể hiện.

Luôn chọn cách… làm người khác đau trước.

Rồi mới lặng lẽ giúp.

Tôi mang tiền đi đóng viện phí cho con.

Mọi thứ được xử lý kịp thời.

Con bé qua cơn nguy kịch.

Khi nhìn con ngủ yên trên giường bệnh, tôi mới thật sự bật khóc.

Không phải vì mệt.

Mà vì… nhẹ nhõm.

Tối hôm đó, tôi nhắn cho anh một tin:

“Cảm ơn.”

Rất lâu sau, anh mới trả lời.

“Đừng hiểu lầm.”

Tôi nhìn màn hình.

“Ý anh là gì?”

“Chỉ là trách nhiệm.”

Tôi cười.

Một nụ cười chua chát.

“Trách nhiệm… mà phải giấu trong chiếc áo rách?”

Anh không trả lời nữa.

Ba ngày sau, tôi quay lại nhà anh.

Không phải để xin thêm tiền.

Mà để trả lại chiếc áo.

Anh mở cửa, nhìn thấy tôi thì nhíu mày.

“Còn chuyện gì?”

Tôi đưa chiếc áo ra.

“Trả anh.”

Anh nhìn nó, rồi nhìn tôi.

“Giữ đi.”

“Không cần.”

Tôi nói nhẹ.

“Em chỉ cần tiền để cứu con. Còn cái này… không thuộc về em.”

Anh im lặng.

Một lúc sau, anh nói:

“Em vẫn cứng đầu như vậy.”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Còn anh… vẫn không biết cách nói chuyện tử tế.”

Không khí im lặng.

Căng thẳng.

Nhưng lần này… không còn là tức giận.

Mà là… một thứ gì đó khó gọi tên.

Tôi quay đi.

Không nói thêm gì.

Nhưng khi bước ra khỏi cửa, tôi nghe anh gọi:

“Này.”

Tôi dừng lại.

“Con… sao rồi?”

Tôi quay lại.

“Ổn rồi.”

Anh gật đầu.

“Ừ.”

Chỉ vậy thôi.

Nhưng với tôi… là đủ.

Có người sẽ nói anh là người tốt.

Có người sẽ nói anh giả tạo.

Còn tôi…

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết, trong lúc tôi tuyệt vọng nhất…

Anh đã giúp.

Dù bằng một cách… khiến tôi đau.

Nhưng có lẽ…

Đó là cách duy nhất anh biết.

Và có những con người như vậy—

Họ không giỏi yêu.

Không giỏi nói.

Nhưng khi cần… họ vẫn ở đó.

Chỉ là… không theo cách mà bạn mong đợi.