Lү Hȏп Xoпg, CҺồпg TҺιếu Tướпg Bế Tιểu Tam Lȇп Xe Trước Cổпg Tòa – 15 PҺút Sau
Tôi đứng đó, giữa cái nắng gay gắt của Hà Nội tháng Bảy, tay cầm tờ giấy ly hôn còn nóng hổi mực in. Tiếng búa thẩm phán vừa dõng dạc vang lên trong phòng xử, chấm dứt năm năm hôn nhân của tôi với Viêm Trạch chỉ bằng một cái gõ nhẹ. Không khóc. Không gào. Chỉ có một khoảng trống mênh mông trong ngực. Trước cổng tòa, Viêm Trạch cao lớn trong bộ quân phục thiếu tướng, vai sao vàng lấp lánh, bước ra trước với Ái Linh – cô gái trẻ trung, váy lụa trắng bó sát – nép sát vào tay hắn. Cô ta nũng nịu: “Anh Trạch, nắng quá, em chóng mặt.” Hắn không ngần ngại cúi xuống, bế bổng cô ta lên kiểu công chúa, rồi đi thẳng về chiếc xe sang đen bóng đang chờ sẵn. Không một cái ngoái đầu nhìn tôi. Không một lời chia tay. Chỉ có tiếng cửa xe đóng sầm và vệt khói mờ nhạt khuất sau ngã tư.
Tôi mặc chiếc váy sơ mi be cũ kỹ, tóc búi thấp, đứng trơ trọi trên bậc tam cấp. Bảo vệ tòa ái ngại hỏi: “Cô có cần gọi taxi không?” Tôi lắc đầu, cười nhạt: “Cảm ơn chú, cháu có người đón.” Người đón? Hắn vừa đi rồi mà. Lúc ấy, tôi không hề biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Năm năm qua, tôi đã cố tình chôn vùi thân phận thật của mình sâu nhất có thể, chỉ để chứng minh một điều ngây thơ: tình yêu chân thành không cần hào quang.

Nhưng mọi thứ bắt đầu từ đó.
Tôi tên Tô An Vi, con gái duy nhất của Tư lệnh Quân khu. Cha tôi là Tô Văn Hùng – người mà cả thành phố này chỉ biết qua những buổi lễ long trọng, chưa bao giờ biết ông có một cô con gái lặng lẽ sống như bà nội trợ bình thường. Năm năm trước, tôi bỏ nhà, từ bỏ hết – xe riêng, vệ sĩ, danh tiếng – chỉ vì yêu Viêm Trạch, một sĩ quan trẻ đầy tham vọng. Tôi gặp hắn ở thư viện nơi tôi làm việc thời ấy. Hắn nói yêu tôi vì sự dịu dàng, vì tôi không bon chen. Tôi tin. Tôi cưới hắn, sống trong căn hộ tập thể chật hẹp, nấu cơm giặt áo, chiều chuộng mẹ chồng, chịu đựng những buổi tiệc nơi hắn khoe tôi là “vợ hiền”. Tôi nhẫn nhịn khi hắn bắt đầu về muộn, khi mùi nước hoa lạ thoảng trên áo sơ mi hắn. Tôi nghĩ, có lẽ hôn nhân nào cũng thế. Có lẽ tôi phải cố thêm.
Nhưng những hiểu lầm tích tụ dần. Hắn chê tôi “nhạt nhẽo”, “không biết giao tiếp”, “chỉ biết ru rú ở nhà”. Hắn nhận quà từ doanh nghiệp, tham gia dự án mờ ám, và tôi khuyên can thì bị mắng là “đàn bà thiển cận”. Tôi im lặng, vì tôi hứa với cha: “Con muốn sống bình thường, con muốn tìm tình yêu thật.” Cha tôi thở dài qua điện thoại: “Con trai, nếu sai thì sửa. Nhà họ Tô không khóc lóc vì kẻ khác.” Tôi không biết rằng Mộ Dực – người trợ lý trung thành của cha – vẫn lặng lẽ theo dõi từ xa, chưa từng can thiệp trừ khi có lệnh.
Rồi ngày ly hôn đến. Viêm Trạch nghĩ hắn vừa vứt bỏ gánh nặng. Hắn hí hửng với Ái Linh – cô diễn viên trẻ đang lên, người biết cách “lót đường” cho sự nghiệp hắn. Tôi đứng nhìn xe hắn khuất dần, lòng thắt lại không phải vì đau, mà vì mệt mỏi. Đột nhiên, từ xa, tiếng động cơ trầm thấp vang lên. Đoàn xe biển đỏ – ba chiếc, kính đen, cờ hiệu – chậm rãi tiến vào. Người đi đường xì xào. Xe dừng ngay trước mặt tôi. Cửa mở, Mộ Dực – đại tá trẻ, gương mặt cương nghị – bước xuống, đứng nghiêm cúi chào 45 độ: “Tiểu thư, tôi đến muộn. Tư lệnh đang đợi người ở nhà.”
Lúc ấy, tôi không còn là An Vi nhẫn nhịn nữa. Tôi thả tờ giấy ly hôn vào thùng rác như vứt một mẩu giấy vụn, bước lên xe limousine mát lạnh. Trong xe, tôi tháo dây buộc tóc rẻ tiền, mái tóc xõa xuống. Mộ Dực rót nước ấm: “Tiểu thư, sắc mặt không tốt.” Tôi cười nhạt: “Anh thấy hết rồi à? Cảnh hắn bế cô ta lên xe ấy.” Mộ Dực siết chặt tay: “Nếu không có lệnh của tiểu thư, hắn không thể rời cổng tòa nguyên vẹn.” Tôi lắc đầu: “Cứ để hắn bay cao. Ngã càng đau.”
Cha tôi gọi điện. Giọng khàn đục: “Xong rồi chứ?” Tôi nghẹn: “Dạ xong ạ.” Ông không trách, chỉ nói: “Con đã nếm đủ vị đắng chưa? Từ nay, đừng là An Vi nhu nhược nữa.” Tôi về dinh thự họ Tô – biệt thự Pháp cổ kính, tường cao, lính gác nghiêm ngặt. Tôi bảo Mộ Dực: “Chuẩn bị hồ sơ cho tôi. Tất cả dự án Viêm Trạch đang làm, và lý lịch Ái Linh.” Tôi biết, hắn nghĩ mình vừa giải thoát. Nhưng tấm bùa hộ mệnh lớn nhất đời hắn – chính là tôi – vừa bị hắn xé nát.
Cách đó vài ngã tư, trong căn penthouse sang trọng, Viêm Trạch nâng ly rượu với Ái Linh, cười đắc thắng. Hắn không biết rằng, tôi đã trở lại là Tô An Vi.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện dưới phần bình luận
……………………………………………
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Tối hôm ấy, tại dạ tiệc ngoại giao ở Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Viêm Trạch mặc lễ phục oai phong, dẫn Ái Linh đi cùng. Hắn được mời – hắn nghĩ nhờ “quan hệ mới” của Ái Linh. Nhưng khi bước vào, hắn bị chặn ở cửa an ninh: “Cô này không có thư mời cá nhân, không được vào.” Ái Linh tái mặt. Hắn đành để cô ta ra xe chờ, bước một mình vào đại sảnh. Hắn bị xếp bàn gần cửa, với những quan chức hạng trung. Hắn bực tức, nhưng cố cười.
Rồi ánh đèn tắt. Spotlight chiếu sân khấu. MC vang vọng: “Kính mời Tư lệnh Quân khu cùng con gái – Chủ tịch Quỹ Đầu tư Chiến lược V Group, cô Tô An Vi tiến vào.” Tên tôi vang lên như sét. Viêm Trạch sững sờ, ly nước suýt rơi. Cánh cửa mở, cha tôi uy nghiêm trong quân phục đại tướng, khoác tay tôi. Tôi mặc áo dài nhung đen phượng hoàng kim tuyến, tóc búi cao cài trâm ngọc, bước đi khoan thai. Không còn là người vợ hiền nhạt nhẽo. Tôi là Tô An Vi – người nắm giữ quyền lực mà hắn mơ cũng không chạm tới.
Tôi lướt mắt qua đại sảnh, bắt gặp hắn ngồi ở góc tối. Ánh mắt tôi lạnh lùng, như nhìn một người xa lạ. Hắn tái mét. Hắn nhớ lời hắn từng nói: “Cô ấy chỉ là con gái giáo viên về hưu.” Giờ thì sao? Tôi ngồi ghế chủ tọa bên cha, toát lên khí chất của một nữ hoàng. Hắn ngồi chết lặng, mồ hôi lạnh toát ra.
Sau đêm ấy, cơn ác mộng của hắn bắt đầu. Sáng hôm sau, hắn bị đình chỉ công tác ba tháng để “xác minh sai phạm dự án”. Thẻ ngành, súng ngắn bị thu. Ngân hàng siết nợ, đòi bổ sung 20 tỷ đảm bảo. Bạn bè chặn số, quan hệ cắt đứt. Hắn gọi cho Ái Linh, giọng run: “Anh bị đình chỉ rồi…” Cô ta lạnh nhạt: “Em có lịch quay, anh tự lo đi.” Rồi livestream của cô ta xuất hiện, khóc lóc kể tôi “dùng quyền lực chèn ép”, “ngoại tình với vệ sĩ”. Bài báo bôi nhọ lan truyền. Viêm Trạch cười đắc thắng trong căn hộ, nghĩ dư luận sẽ cứu hắn.
Nhưng tôi đã chuẩn bị từ trước. Sáng hôm sau, thông cáo pháp lý của tập đoàn tôi đăng tải khắp nơi. Bằng chứng rõ ràng: sao kê ngân hàng chứng minh tôi nuôi cả nhà năm năm, video tôi chăm mẹ hắn trong bệnh viện trong khi hắn đi với Ái Linh, tin nhắn chuyển tiền cho “bé L”. Dư luận quay xe 180 độ. Họ chửi hắn “ăn cháo đá bát”, tẩy chay Ái Linh “tiểu tam giả tạo”. Cơ quan điều tra quân sự ập đến, bắt cả hai vì vu khống lãnh đạo cấp cao và lợi dụng chức vụ.
Tôi ngồi trong văn phòng cao tầng, xem camera trực tiếp hắn bị dẫn giải. Không hả hê. Chỉ trống rỗng. Năm năm thanh xuân của tôi, đổi lấy bài học này. Mộ Dực đứng bên: “Tiểu thư, đã xử lý xong. Trang tin bị gỡ, nhà báo bị bắt.” Tôi gật đầu: “Bán căn nhà cũ đi. Tiền chuyển quỹ từ thiện vợ con liệt sĩ.”
Một năm sau, mùa thu Hà Nội vàng rực. Buổi hòa nhạc từ thiện do quỹ tôi tổ chức thành công. Tôi mặc áo dài xanh ngọc, cười khiêm tốn bên Mộ Dực. Anh không còn là vệ sĩ, mà là người bạn đồng hành. Chúng tôi chưa nói lời yêu, nhưng sự thấu hiểu lặng lẽ đủ đầy. Mộ Dực đưa tin: “Viêm Trạch lĩnh 12 năm tù. Ái Linh án treo, về quê bán tạp hóa.” Tôi nhìn bức ảnh hắn gầy guộc trước vành móng ngựa, lòng bình thản. Không hận. Không thương. Quá khứ đã chết.
Tối ấy, tôi rủ Mộ Dực: “Mai anh đi với tôi không? Tự lái xe máy, ăn phở gánh, uống cà phê vỉa hè. Như người bình thường.” Anh cười, nụ cười hiếm hoi làm gương mặt anh dịu dàng: “Rất hân hạnh, thưa An Vi.”
Tôi bước ra sảnh, vai kề vai anh, gió thu se lạnh. Trên trời, một ngôi sao băng vụt qua. Tôi biết, Viêm Trạch ở trong tù có lẽ cũng nhìn thấy. Nhưng tôi không còn là người vợ cam chịu nữa. Tôi là Tô An Vi – phượng hoàng đã rũ tro bay lên. Câu chuyện phản bội khép lại, nhưng hành trình của tôi, mới chỉ bắt đầu. Và lần này, tôi không cần ai che chở. Tôi tự mình tỏa sáng.