Đám côn đồ s/ỉ nh/ục bà cụ bán xôi, không ngờ 15 phút sau phải q/uỳ gối xin lỗi

Tin Tức

“Ðáᴍ ᴄ:ôn-đ:ồ һ;;ấт тᴜпɡ тһúпɡ хôɪ ᴄủɑ Ьà ᴄụ, ᴆúпɡ ʟúᴄ ᴄһúпɡ ᴆɑпɡ һả һê пһấт тһɪ̀ ᴍộт пɡườɪ ᴆàп ôпɡ Ьướᴄ тớɪ…
Cһợ ѕáпɡ ᴆôпɡ ᴆúᴄ, тɪếпɡ пɡườɪ ᴍᴜɑ ᴋẻ Ьáп гộп гàпɡ. Bà ᴠừɑ ɡóɪ хᴏпɡ ᴍộт ɡóɪ хôɪ ᴆậᴜ хɑпһ ᴄһᴏ ᴄһị һàпɡ ᴄá тһɪ̀ тừ хɑ, ᴍộт пһóᴍ тһɑпһ пɪêп хă/ᴍ тг/ổ ᴆầʏ ᴍɪ̀пһ Ьướᴄ тớɪ. Cһúпɡ ᴆɪ пɡһêпһ пɡɑпɡ, ᴄườɪ пóɪ ầᴍ ɪ̃, ᴋһɪếп ɑɪ пấʏ ᴆềᴜ пéρ ѕɑпɡ ᴍộт Ьêп. Ðáᴍ ᴄô/п:ᴆ/ồ пàʏ ᴠốп пổɪ тɪếпɡ тгᴏпɡ ᴠùпɡ, ᴄһᴜʏêп Ь/ắт п/ạт пɡườɪ ʏ/ếᴜ тһế, ᴆ/òɪ тɪềп Ьảᴏ ᴋê ở ᴄһợ. ʜôᴍ пɑʏ, ᴋһôпɡ һɪểᴜ ᴠɪ̀ ʟý Ԁᴏ ɡɪ̀, ᴄһúпɡ Ԁừпɡ ʟạɪ пɡɑʏ тгướᴄ ɡáпһ хôɪ ᴄủɑ Ьà.
“Ê, Ьà ɡɪ:à, хôɪ пɡᴏп ᴋһôпɡ ᴍà пɡồɪ ᴆâʏ ᴄả Ьᴜổɪ тһế?” Тêп ᴄ//ầᴍ:ᴆ/ầᴜ, ᴍộт ɡ/ã ᴄɑᴏ ʟớп ᴠớɪ ᴍáɪ тóᴄ пһᴜộᴍ ᴠàпɡ, ʟêп тɪếпɡ. 𝖦ɪọпɡ һắп ᴆầʏ ᴠẻ ᴄһ/ế ɡɪ/ễᴜ. Bà ʜɪềп пɡẩпɡ ʟêп, ᴆôɪ ᴍắт һɪềп тừ пһưпɡ ᴋһôпɡ ɡɪ/ấᴜ пổɪ ᴠẻ ʟᴏ ʟắпɡ. Bà ᴆáρ пһỏ: “Dạ, хôɪ пһà пấᴜ, ѕạᴄһ ѕẽ, пɡᴏп ʟàпһ. Cáᴄ ᴄһú ᴍᴜɑ ɡɪúρ Ьà ɡóɪ хôɪ пһé?”
Тêп тóᴄ ᴠàпɡ ᴄườɪ ᴋһ/ẩʏ, ʟɪếᴄ ᴍắт ѕɑпɡ ᴆáᴍ Ьạп. “Mᴜɑ? ʜɑһɑһɑ, Ьà пɡһɪ̃ тụɪ пàʏ тһ/èᴍ хôɪ ᴄủɑ Ьà à? Тһôɪ, ᴆể тụɪ пàʏ ᴋɪểᴍ тгɑ хᴇᴍ хôɪ ᴄó ‘ᴆạт ᴄһᴜẩп’ ᴋһôпɡ!” ɴóɪ хᴏпɡ, һắп Ьấт пɡờ ᴠᴜпɡ тɑʏ, һ:;ấт т:;ᴜпɡ ᴄả тһúпɡ хôɪ ᴄủɑ Ьà. ɴһữпɡ ɡóɪ хôɪ ᴆượᴄ ɡóɪ ᴄẩп тһậп гơɪ ʟả тả хᴜốпɡ ᴆấт, хôɪ тгắпɡ, ᴆậᴜ хɑпһ, һàпһ ρһɪ ᴠươпɡ ᴠãɪ ᴋһắρ пơɪ. Ðáᴍ ᴆôпɡ хᴜпɡ զᴜɑпһ хɪ̀ хàᴏ, пһưпɡ ᴋһôпɡ ɑɪ Ԁáᴍ ʟêп тɪếпɡ. Bà ѕ””ữ/пɡ ѕ/:ờ, ᴆôɪ тɑʏ г/ᴜп гᴜ/п ᴄố пһặт ʟạɪ пһữпɡ ɡóɪ хôɪ ᴄòп ѕóт. “Ѕɑᴏ ᴄáᴄ ᴄһú ʟàᴍ тһế… ᙭ôɪ пàʏ ʟà ᴍ/ồ һ/ôɪ пướᴄ ᴍắт ᴄủɑ Ьà…” 𝖦ɪọпɡ Ьà пɡһ/ẹп пɡ/àᴏ.
Chỉ 15 phút sau, bà khiến cả chợ phải trầm trồ, đám c:ôn:do phải hối hận q:;u:ỳ xuống xin lỗi….

 

 

Đúng lúc đám côn đồ đang cười cợt hả hê trên đống xôi vương vãi, xem những gói xôi đổ nát như một trò tiêu khiển, thì một khoảng trống bỗng mở ra trong đám đông đang né tránh. Một người đàn ông trung niên, dáng người không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh lạ thường, bước ra từ đó. Quần áo anh giản dị, nhưng ánh mắt sắc sảo và kiên định. Anh bước thẳng về phía nhóm thanh niên đang đứng khoanh tay cười cợt. Đám đông xung quanh nín thở, họ sợ hãi cho bà Hiền, và giờ là cho cả người đàn ông vừa xuất hiện. Họ tự hỏi người này là ai mà dám đối đầu với đám côn đồ khét tiếng này.
Tên cầm đầu, gã tóc vàng, đang quay lưng lại, không để ý cho đến khi một trong đám bạn khẽ huých tay hắn. Hắn quay lại, nụ cười tự mãn vẫn còn trên môi, nhìn thấy người đàn ông đang tiến tới.
“”Gì đây? Lão già nào muốn ăn đòn à?”” Tên tóc vàng nhếch mép, giọng khinh khỉnh. Hắn không nhận ra bất cứ điều gì bất thường ở người đối diện, chỉ thấy một kẻ ngáng đường đáng cười cợt.
Người đàn ông dừng lại cách đám côn đồ vài bước chân. Ánh mắt anh không chứa sự sợ hãi hay giận dữ, chỉ có một vẻ điềm nhiên đến lạnh người. Anh nhìn thẳng vào mắt tên cầm đầu.
“”Thúng xôi đó không chỉ là xôi,”” người đàn ông nói, giọng trầm ấm nhưng đầy nội lực, đủ lớn để cả khu chợ đang im bặt đều nghe thấy. “”Đó là mồ hôi, nước mắt của một người già cả. Các cậu làm thế, không thấy lương tâm cắn rứt sao?””
Đám côn đồ nghe vậy thì phá lên cười. Tên tóc vàng bước lên một bước, khuôn mặt đầy vẻ đe dọa. “”Lương tâm cái gì? Bọn tao thích thì làm thôi! Mày là thằng nào? Dám xen vào chuyện của bọn tao?””
“”Tôi không quan trọng,”” người đàn ông đáp, vẫn giữ nguyên vẻ bình thản đáng sợ. “”Quan trọng là các cậu vừa làm một điều sai lầm rất lớn.”” Anh liếc nhìn thúng xôi đổ nát dưới đất, rồi lại nhìn thẳng vào tên cầm đầu, ánh mắt sâu hun hút.

Tên tóc vàng thấy thái độ của người đàn ông thì càng thêm tức tối. “”Ồ, sai lầm lớn à? Vậy thì sao? Mày định làm gì? Dạy dỗ bọn tao chắc?”” Hắn và đám bạn lại cười rộ lên, cho rằng người đàn ông này chỉ đang cố tỏ ra nguy hiểm một cách lố bịch. Chúng đâu biết rằng, cái vẻ điềm tĩnh đó lại là dấu hiệu của một cơn bão sắp ập đến.”
“Chúng đâu biết rằng, cái vẻ điềm tĩnh đó lại là dấu hiệu của một cơn bão sắp ập đến. Người đàn ông không đáp lời cười cợt của chúng. Anh chỉ đơn giản bước thêm một bước về phía trước, rồi một bước nữa, thu hẹp khoảng cách. Đám côn đồ, vẫn còn ngạo nghễ, hơi lùi lại theo phản xạ. Ánh mắt của người đàn ông ghim chặt lấy tên cầm đầu tóc vàng, không chút xê dịch.
Anh tiến thẳng đến, không dừng lại trước mặt đám côn đồ, mà lách qua khoảng hở nhỏ giữa chúng và bà Hiền. Anh đứng chắn ngang, tấm lưng quay về phía bà cụ, đối diện trực diện với nhóm thanh niên. Đám đông xung quanh chợ lại nín thở, không hiểu người đàn ông này định làm gì.
Tên cầm đầu tóc vàng thấy hành động đó thì càng thêm khó chịu. Hắn định mở miệng nói gì đó sỗ sàng, nhưng đúng lúc ấy, người đàn ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cắm thẳng vào mắt hắn.
“”Các anh làm cái gì vậy?”” Người đàn ông hỏi, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng giờ đây mang theo một sức nặng khiến không khí như đặc lại. “”Sao lại phá hoại đồ đạc của bà cụ?””
Câu hỏi trực diện và đầy dứt khoát đó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt đám côn đồ. Nụ cười tự mãn, vẻ hả hê trên khuôn mặt tên tóc vàng và cả đám bạn phía sau bỗng chốc tắt ngúm. Chúng sững lại, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đứng trước mặt, không ngờ lại có kẻ dám đứng ra đối đầu với chúng một cách công khai như vậy. Sự ngông nghênh ban nãy biến mất, thay vào đó là một vẻ bối rối và ngạc nhiên. Chúng chưa từng gặp tình huống nào tương tự.”
“Sự bối rối và ngạc nhiên chỉ thoáng qua trên khuôn mặt tên tóc vàng. Rất nhanh, hắn lấy lại vẻ khinh khỉnh, nụ cười nhếch mép quen thuộc trở lại. Cái ngạo nghễ cố hữu của kẻ chuyên bắt nạt chợ búa lại trỗi dậy. Hắn thu lại bước chân vừa lùi, hơi nghiêng đầu, ánh mắt quét từ đầu đến chân người đàn ông đứng trước mặt mình như thể đang đánh giá, hoặc đúng hơn là đang xem thường. Đám đàn em thấy thái độ của đại ca, sự bối rối cũng biến mất, thay vào đó là vẻ hung hăng quen thuộc. Chúng siết chặt nắm đấm, sẵn sàng hành động theo hiệu lệnh.
“”Mày là thằng nào?”” Tên cầm đầu cất giọng, lần này là một chất giọng đầy khiêu khích, pha lẫn vẻ ngông nghênh. Hắn không thèm gọi là ‘anh’ nữa, chuyển thẳng sang mày-tao. “”Muốn xen vào chuyện của bọn tao à?””
Ngay lập tức, đám đàn em của hắn di chuyển. Chúng không xông thẳng vào, mà tản ra, bắt đầu vây lấy người đàn ông theo một vòng cung nhỏ, như những con sói chuẩn bị vồ mồi. Vẻ mặt của đứa nào đứa nấy đều đầy đe dọa, ánh mắt gườm gườm nhìn chằm chằm vào người đàn ông. Chúng muốn dùng áp lực số đông để lấn át đối phương. Tiếng xì xào trong đám đông lại nổi lên, nhưng lần này là sự lo lắng tột độ. Ai cũng nghĩ, lần này thì người đàn ông gặp rắc rối thật rồi.
Nhưng người đàn ông không hề nao núng. Giữa vòng vây của những kẻ hung hãn, anh vẫn đứng thẳng lưng, vững như bàn thạch. Ánh mắt anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, không một chút sợ hãi, không một chút lo lắng. Anh nhìn thẳng vào mắt tên cầm đầu, như thể đám đàn em đang vây quanh chỉ là những vật cản vô hình không đáng bận tâm. Sự bình tĩnh đó, trái ngược hoàn toàn với không khí căng thẳng và vẻ mặt hung hăng của đám côn đồ, khiến cho không khí càng trở nên ngột ngạt. Nó không chỉ là sự bình tĩnh, mà còn là một sự điềm nhiên đầy thách thức.”
“Sự điềm nhiên của người đàn ông giống như một cú đấm vô hình giáng vào sự ngạo mạn của tên tóc vàng. Hắn bắt đầu cảm thấy khó chịu. Cái cảm giác mọi đòn tâm lý, mọi sự đe dọa quen thuộc của mình đều vô hiệu khiến máu nóng dồn lên não. Đám đàn em cũng nhận ra điều đó. Chúng nhìn nhau, vẻ mặt dần thay đổi từ hung hăng sang hơi e dè, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế sẵn sàng lao vào. Không khí càng thêm căng thẳng.
“”Mày điếc à?”” Tên tóc vàng gằn giọng, tiến thêm một bước. “”Bọn tao hỏi mày là thằng nào mà dám…!””
Nhưng hắn chưa dứt lời. Người đàn ông không hề trả lời bằng lời nói. Anh lặng lẽ, từ tốn đưa một tay vào túi quần. Động tác chậm rãi, không có vẻ gì là phòng thủ hay tấn công, nhưng lại khiến đám côn đồ bất giác siết chặt nắm đấm hơn. Đám đông xung quanh nín thở theo dõi. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Hắn chuẩn bị rút cái gì ra? Dao? Mã tấu?
Thế rồi, người đàn ông rút ra một chiếc điện thoại. Một chiếc điện thoại thông minh đời mới. Anh không nhìn đám côn đồ hay đám đông nữa. Ánh mắt anh tập trung vào màn hình điện thoại. Những ngón tay lướt nhanh trên màn hình cảm ứng. Đám côn đồ nhìn nhau khó hiểu. Hắn định làm gì? Gọi điện cho ai?
Chỉ vài giây sau, người đàn ông đưa chiếc điện thoại lên sát tai. Anh đứng thẳng tắp, lưng tựa vào khoảng không sau lưng, không có bất kỳ điểm tựa nào khác. Anh hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng. Giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng rõ ràng, đanh thép, vang vọng khắp khu chợ, lấn át cả tiếng xì xào đang cố trỗi dậy trong đám đông.
“”Tôi… cán bộ Nguyễn Văn Thắng,”” người đàn ông nói, mỗi từ đều được nhấn nhá đầy uy lực. Tên của anh, dù đơn giản, nhưng khi được nói ra cùng chức danh, lại mang một trọng lượng khác thường. “”Hiện đang có mặt tại khu vực chợ sáng… địa chỉ… đường… phường… Tôi đang chứng kiến một vụ việc gây rối trật tự công cộng nghiêm trọng. Có một nhóm thanh niên đang có hành vi đe dọa, hành hung người bán hàng và hủy hoại tài sản… Yêu cầu chi viện khẩn cấp đến địa điểm này ngay lập tức!””
Mỗi lời anh nói ra giống như một nhát dao lạnh buốt đâm thẳng vào giữa không khí đang căng như dây đàn. Cái tên và chức vụ “”cán bộ Nguyễn Văn Thắng”” như một quả bom dội xuống. Đám côn đồ, từ vẻ hung hăng bỗng khựng lại như tượng đá. Vòng vây của chúng lỏng lẻo hẳn đi. Vẻ khinh khỉnh trên khuôn mặt tên tóc vàng tan biến không còn dấu vết, thay vào đó là sự sững sờ, rồi nhanh chóng chuyển sang tái mét, sợ hãi tột độ. Đôi mắt hắn mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang bình thản cầm điện thoại. Không chỉ hắn, tất cả đám đàn em đều lộ rõ vẻ hoảng loạn. Cái tên “”cán bộ Thắng”” dường như là một cái tên có “”số má”” nào đó mà chúng biết, hoặc ít nhất, chức vụ đó là điều mà đám côn đồ chợ búa như chúng sợ nhất. Đám đông xung quanh sau giây phút nín thở bỗng bùng lên những tiếng xì xào kinh ngạc, rồi trầm trồ. Họ nhìn người đàn ông với ánh mắt hoàn toàn khác. Vị cứu tinh mà họ không ngờ tới, không phải là một người hùng đánh đấm, mà là một cán bộ nhà nước.”

“Khuôn mặt tên tóc vàng đang nghênh nghênh tự đắc bỗng chốc đông cứng lại. Đôi mắt hắn mở to, tròng mắt gần như lồi ra khỏi hốc mắt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông như thể anh vừa mọc thêm đôi cánh. Sắc mặt hắn từ đỏ bừng chuyển sang tái mét, rồi trắng bệch như tờ giấy. Cái miệng đang định gằn giọng bỗng há hốc, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào. Hắn nuốt khan, yết hầu lên xuống liên tục.
Đám đàn em cũng không khá hơn là bao. Vẻ hung hăng ban nãy đã bay biến sạch, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Chúng lùi lại vài bước một cách vô thức, xô vào nhau lộn xộn. Bàn tay đang nắm chặt thành đấm cũng buông thõng. Chân run run như đang đứng trên mặt nước. Chúng nhìn nhau, nhìn tên cầm đầu, rồi lại nhìn người đàn ông với vẻ mặt cầu cứu, nhưng chẳng ai dám mở miệng nói lời nào.
Không còn khí thế bao vây hung hãn nữa. Vòng vây của đám côn đồ tan rã như băng gặp nước nóng. Chúng đứng lấm lét, co rúm lại, không dám tiến thêm một bước nào, cũng không dám bỏ chạy ngay lập tức. Cái tên “”cán bộ Thắng”” và câu “”Yêu cầu chi viện khẩn cấp”” lặp đi lặp lại trong đầu chúng như một bản án tử. Chúng là đám đầu đường xó chợ, quen bắt nạt dân lành, nhưng chưa bao giờ dám đối đầu với người của chính quyền, đặc biệt là khi họ đang thi hành nhiệm vụ.
Đám đông xung quanh, sau giây phút kinh ngạc tột độ, bắt đầu xì xào bàn tán lớn hơn. Tiếng trầm trồ, thán phục, và cả sự hả hê lộ rõ trong giọng nói của họ. Họ chỉ vào đám côn đồ đang run rẩy, thì thầm với nhau. Ánh mắt nhìn người đàn ông giờ đây đầy sự kính nể và biết ơn. Bà Hiền vẫn ngồi sụp dưới đất, ôm mặt khóc nức nở bên đống xôi đậu xanh bấy nhầy, nhưng tiếng khóc của bà nhỏ dần đi, lẫn vào tiếng xì xào của chợ. Bà ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn người đàn ông, như thể nhìn thấy một vị thần.
Người đàn ông vẫn bình tĩnh giữ điện thoại ở tai, đôi mắt lạnh lùng quét qua từng khuôn mặt tái mét của đám côn đồ. Anh không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ đứng đó, như một bức tường thép chắn giữa đám côn đồ và bà cụ tội nghiệp. Thời gian như ngừng lại. 15 phút. 15 phút chờ đợi lực lượng chức năng đến. 15 phút dài như cả thế kỷ đối với đám côn đồ, và đầy hy vọng đối với những người dân lương thiện ở khu chợ này. Tên tóc vàng nuốt nước bọt lần nữa, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn biết, lần này, chúng đã đụng phải thứ không nên đụng vào.”
“Đám đông xung quanh, những người ban nãy còn cố gắng né tránh, giờ đây đã hoàn toàn thay đổi thái độ. Tiếng xì xào bàn tán ngày càng lớn hơn, không còn chỉ là những lời thì thầm sợ sệt mà đã xen lẫn sự hiếu kỳ, thán phục và cả một chút hả hê. Họ xích lại gần hơn một chút, không còn giữ khoảng cách đầy đề phòng như trước. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía người đàn ông, không còn vẻ sợ hãi hay lo ngại, mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ chân thành. Họ nhìn anh như nhìn một vị cứu tinh bất ngờ xuất hiện, giải thoát họ khỏi bầu không khí ngột ngạt, đầy áp lực do đám côn đồ gây ra.
Sự nhẹ nhõm lan tỏa trong đám đông. Khuôn mặt họ giãn ra, nét căng thẳng biến mất. Họ trao đổi ánh mắt với nhau, gật gù đồng tình, và chỉ trỏ về phía Tên cầm đầu (tóc vàng) cùng đám đàn em đang co rúm lại. Tiếng bàn tán thì thầm giờ đã đủ lớn để đám côn đồ có thể nghe thấy những lời chế giễu, những câu hỏi thắc mắc về danh tính thực sự của “”vị cán bộ”” này. Sự khinh miệt và sợ hãi ban nãy mà đám đông dành cho băng nhóm giờ đã chuyển thành sự coi thường và thương hại (hoặc hả hê) khi thấy chúng run rẩy trước một người duy nhất.
Bà Hiền vẫn quỳ trên nền đất lấm lem xôi, nhưng tiếng nức nở của bà đã hoàn toàn dừng lại. Bà từ từ ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên. Đôi mắt bà sưng húp, vẫn còn vương đầy nước, nhưng không còn vẻ tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng như ban nãy. Thay vào đó, một tia sáng nhỏ, mong manh nhưng rõ rệt, lóe lên trong mắt bà – tia hy vọng. Bà nhìn chằm chằm vào người đàn ông, khuôn mặt anh giờ đây hiện lên rõ ràng trong tầm nhìn nhòe lệ của bà. Với bà, anh không chỉ là người xa lạ bất ngờ xuất hiện giúp đỡ, mà là ánh sáng duy nhất trong giây phút bà cảm thấy mình đã mất hết tất cả. Bà nhìn anh như thể đang bấu víu vào một cọng rơm cứu sinh cuối cùng giữa dòng nước xoáy. Khóe môi bà run run hé mở, như muốn nói điều gì đó, nhưng không thành lời. Cả khu Chợ sáng giờ đây như một sân khấu lớn, nơi tất cả ánh đèn đều chiếu vào người đàn ông và cảnh tượng đối đầu tĩnh lặng nhưng căng như dây đàn giữa anh và đám côn đồ.”
“Anh ta dứt khoát ấn nút kết thúc cuộc gọi, ánh mắt sắc lạnh như dao găm ghim thẳng vào Tên cầm đầu (tóc vàng) đang co rúm. Khuôn mặt gã méo mó, biểu cảm hỗn độn giữa sợ hãi và bẽ bàng. Người đàn ông bước thêm một bước, thu hẹp khoảng cách, giọng trầm và lạnh lẽo vang vọng khắp khu chợ, như một bản án được tuyên bố: “Bây giờ, quỳ xuống xin lỗi bà cụ đi. Ngay lập tức.”
Lời nói ấy không phải một lời đề nghị, mà là một mệnh lệnh tuyệt đối, không cho phép bất kỳ sự phản kháng hay trì hoãn nào. Đám côn đồ phía sau Tên cầm đầu giật mình, đưa mắt nhìn nhau đầy hoang mang. Tên cầm đầu nuốt nước bọt đánh ực, cổ họng khô khốc. Hắn muốn nói gì đó, muốn vùng vẫy, muốn phủ nhận, nhưng giọng nói của người đàn ông đã đè bẹp tất cả. Danh tiếng “”ông trùm con”” khu chợ của hắn sụp đổ hoàn toàn chỉ trong khoảnh khắc đó. Hắn cảm thấy hàng trăm ánh mắt từ đám đông đang đổ dồn vào mình, những ánh mắt ban nãy còn đầy sợ hãi giờ lại pha lẫn sự chế giễu và hả hê. Sự xấu hổ dâng lên trong lồng ngực, nóng ran cả khuôn mặt, nhưng nỗi sợ hãi còn lớn hơn nhiều. Hắn biết, người đàn ông này không hề đùa. Hắn lưỡng lự, chân như bị đóng đinh xuống đất, không sao cử động nổi. Nét mặt Tên cầm đầu nhăn nhó, sự đấu tranh nội tâm hiện rõ mồn một: Quỳ xuống đồng nghĩa với mất hết thể diện, mất hết uy tín mà hắn đã gầy dựng (bằng sự bắt nạt) bấy lâu nay. Nhưng không quỳ, hậu quả còn kinh khủng hơn nhiều, điều mà bản năng mách bảo hắn.”
Hắn đứng đó, giằng xé. Khuôn mặt Người đàn ông vẫn lạnh băng, đôi mắt như xuyên thấu, không cho phép bất kỳ sự trì hoãn nào thêm nữa. Xung quanh, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, những ánh mắt tò mò, hóng chuyện khiến Tên cầm đầu cảm thấy như bị lột trần. Nỗi sợ hãi tột cùng cuối cùng đã đánh bại sự sĩ diện hão. Hắn cảm thấy hai chân mình bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Từng chút một, như một cỗ máy cũ kỹ đang gỉ sét, hắn khuỵu gối xuống. Động tác nặng nề và đầy miễn cưỡng, như thể mỗi milimet hạ xuống là một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của hắn. Đám đàn em phía sau chới với, đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra với “đại ca” của mình. Cả khu Chợ sáng như nín thở, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cảnh tượng chưa từng thấy: kẻ chuyên đi bắt nạt người khác giờ đây lại phải hạ mình quỳ gối. Tên cầm đầu cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Bà Hiền đang đứng đó, đôi mắt vẫn còn đọng nước mắt nhưng giờ đây dường như đã bớt đi sự sợ hãi ban đầu. Hắn cảm thấy sự nhục nhã dâng lên đến tận cuống họng.
“Hắn vẫn cúi gằm mặt, không dám ngước lên nhìn bà. Cổ họng hắn khô khốc. Dường như phải lấy hết sức bình sinh, hắn mới có thể nặn ra từng lời một cách khó nhọc. Giọng nói lí nhí, lắp bắp vang lên giữa sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của khu chợ.
“”Chúng… chúng cháu… xin lỗi… bà…””
Lời nói nghẹn lại, như có ai đó bóp chặt cổ họng hắn. Sự miễn cưỡng hiện rõ mồn một trong từng âm tiết, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn cảm thấy cơn lạnh run chạy dọc sống lưng.
“”… Chúng cháu… sai rồi…””