Vợ phát hiện chồng cặp với bạn thân nhưng giả vờ như không biết vẫn mời bạn đến nhà chơi và cái kết…

Tin Tức

Tin nhắn đến vào lúc 4 giờ 17 phút.

 

Điện thoại của chồng tôi rung lên khi anh đang tắm. Tôi vốn không phải kiểu phụ nữ hay kiểm tra điện thoại chồng. Thậm chí trong tám năm chung sống, tôi luôn tự hào vì mình đủ tin tưởng để không bao giờ làm điều đó.

Nhưng hôm ấy… không hiểu sao tôi lại nhìn vào màn hình.

Chỉ là một tin nhắn hiện lên trên màn hình khóa.

“Anh nhớ em quá… chiều nay gặp nhé.”

Người gửi: **Lan**.

Lan – bạn thân nhất của tôi suốt mười hai năm.

Tôi đứng chết lặng trong phòng khách. Màn hình điện thoại tối đi, nhưng câu chữ đó vẫn như in sâu vào đầu tôi.

Ban đầu tôi nghĩ mình hiểu lầm.

Lan là kiểu con gái hay nói chuyện đùa. Có thể cô ấy nhắn nhầm. Hoặc có thể đó là một câu nói mang nghĩa khác.

Nhưng linh cảm của một người vợ không bao giờ vô cớ.

Tôi cầm điện thoại lên.

Trong vài giây, tôi còn do dự. Nhưng rồi… tôi mở khóa. Mật khẩu vẫn là ngày sinh của tôi.

Điều đó khiến tôi bật cười.

Một tiếng cười rất khẽ, rất lạnh.

Cuộc trò chuyện hiện ra.

Không có nhiều tin nhắn dài dòng. Họ cẩn thận. Nhưng từng câu từng chữ vẫn đủ để đâm thẳng vào tim tôi.

“Anh nói với vợ chưa?”

“Chưa… chưa phải lúc.”

“Em ghét phải giả vờ trước mặt cô ấy.”

“Cô ấy không nghi ngờ gì đâu.”

Tôi đọc đi đọc lại câu cuối cùng đó.

“Cô ấy không nghi ngờ gì đâu.”

Phải. Tôi đúng là không nghi ngờ gì cả.

Cho đến hôm nay.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, ngồi im rất lâu.

Nước trong phòng tắm vẫn chảy. Chồng tôi đang huýt sáo một giai điệu quen thuộc – bài hát anh hay hát khi tâm trạng tốt.

Thật kỳ lạ.

Người ta nói khi bị phản bội, người phụ nữ sẽ khóc, sẽ gào lên, sẽ chất vấn.

Nhưng tôi không.

Tôi bình tĩnh đến mức chính mình cũng sợ.

Khi anh bước ra khỏi phòng tắm, tôi vẫn đang ngồi trên sofa xem tivi.

Anh lau tóc, hỏi:

– Hôm nay em ăn gì chưa?

Tôi quay sang nhìn anh, mỉm cười.

– Chưa. Hay tối nay mình ăn lẩu nhé?

Anh gật đầu ngay.

– Được đấy.

Tôi nhìn anh thêm vài giây.

Rồi nói tiếp, rất nhẹ nhàng:

– À… tiện thể gọi cả Lan sang ăn cùng đi.

Chiếc khăn trên tay anh khựng lại.

Chỉ một giây thôi.

Nhưng tôi nhìn thấy.

Anh quay đi rất nhanh, giả vờ bình thường.

– Ờ… cũng được.

Tôi gật đầu, đứng dậy vào bếp.

Bên trong lồng ngực tôi, trái tim đập rất chậm.

Chậm… và lạnh.

Lan đến lúc bảy giờ tối.

Cô ấy mặc một chiếc váy trắng, mang theo một túi trái cây như mọi lần.

Nếu ai nhìn vào, chắc sẽ thấy đây là một buổi tối bình thường giữa ba người bạn thân.

Lan ôm tôi.

– Lâu rồi không qua nhà bà.

Tôi cười.

– Bận yêu đương quá chứ gì.

Câu nói đó khiến Lan hơi khựng lại.

Chỉ một chút.

Rồi cô ấy cười lớn.

– Điên à bà.

Tôi nhìn vào mắt cô ấy.

Mười hai năm làm bạn, tôi tưởng mình hiểu con người này hơn ai hết.

Hóa ra… tôi chưa từng hiểu gì cả.

Bữa tối diễn ra rất vui vẻ.

Tôi nấu lẩu hải sản – món Lan thích nhất.

Cô ấy ăn rất nhiều, khen tôi nấu ngon như mọi khi.

Chồng tôi cũng nói chuyện bình thường, thậm chí còn rót rượu cho cả hai chúng tôi.

Thỉnh thoảng ánh mắt họ chạm nhau.

Chỉ trong tích tắc.

Nhưng tôi nhìn thấy.

Mọi thứ giống như một vở kịch.

Và tôi là khán giả duy nhất biết sự thật.

Đến gần cuối bữa, tôi đứng dậy vào bếp lấy thêm rau.

Khi quay lại, tôi cố tình bước thật nhẹ.

Hai người họ đang nói chuyện rất khẽ.

Lan thì thầm:

– Anh cẩn thận chút đi.

Chồng tôi nói nhỏ:

– Đừng lo.

Tôi bước vào.

– Hai người nói gì thế?

Cả hai cùng giật mình.

Lan cười gượng.

– À… tụi tôi đang nói chuyện công việc thôi.

Tôi đặt rổ rau xuống bàn.

– Ừ. Hai người thân nhau thật đấy.

Không ai trả lời.

Không khí trong phòng bỗng chùng xuống một chút.

Tôi mỉm cười.

Rồi nói tiếp:

– Mà Lan này… dạo này bà có người yêu chưa?

Lan lắc đầu ngay.

– Chưa.

Tôi chống cằm nhìn cô ấy.

– Lạ nhỉ. Bà xinh thế mà.

Chồng tôi im lặng.

Tôi quay sang anh.

– Hay anh giới thiệu cho Lan một người đi?

Anh cười gượng.

– Anh biết ai đâu.

Tôi nhún vai.

– Ừ nhỉ.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

– Vì anh bận rồi.

Không ai nói thêm gì nữa.

Sau bữa ăn, tôi đề nghị chơi một trò.

Lan rất thích mấy trò kiểu này, nên cô ấy đồng ý ngay.

– Trò gì?

Tôi lấy ra một chai rượu.

– Sự thật hoặc thử thách.

Lan cười phá lên.

– Trời ơi, trò con nít.

Tôi nhún vai.

– Không chơi thì thôi.

– Chơi chứ.

Chai rượu quay vòng trên bàn.

Lần đầu tiên… dừng lại ở Lan.

Tôi mỉm cười.

– Sự thật hay thử thách?

Lan nghĩ một chút.

– Sự thật.

Tôi hỏi rất nhẹ:

– Bà từng phản bội bạn thân chưa?

Lan sững người.

Không khí trong phòng như đông lại.

Cô ấy nhìn tôi… rồi nhìn sang chồng tôi.

Anh ngồi im, mặt căng thẳng.

Lan cười gượng.

– Câu hỏi gì kỳ vậy.

Tôi nhấp một ngụm rượu.

– Trò mà.

Cô ấy im lặng vài giây.

Rồi nói:

– Chưa.

Tôi gật đầu.

– Ừ.

Tôi quay chai rượu lần nữa.

Lần này… dừng trước mặt chồng tôi.

Tôi nhìn anh.

– Sự thật hay thử thách?

Anh đáp rất nhanh:

– Sự thật.

Tôi cười.

– Anh có yêu vợ không?

Anh nhìn tôi.

– Có.

Tôi gật đầu.

Rồi hỏi thêm:

– Còn người khác thì sao?

Anh im lặng.

Lan cúi đầu xuống bàn.

Căn phòng trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.

Tôi đặt ly rượu xuống.

Rồi nói, rất chậm:

– Hay để tôi nói giúp nhé.

Cả hai cùng ngẩng lên.

Tôi lấy điện thoại ra… đặt lên bàn.

Mở đoạn tin nhắn.

Đẩy về phía họ.

– Hai người quen nhau lâu chưa?

Lan tái mặt.

Chồng tôi đứng bật dậy.

– Em nghe anh giải thích—

Tôi giơ tay.

– Không.

Giọng tôi vẫn bình tĩnh lạ thường.

– Đừng giải thích.

Tôi nhìn Lan.

– Tôi chỉ muốn biết một điều thôi.

Cô ấy run run.

– Gì?

Tôi hỏi:

– Lúc ôm tôi ngoài cửa… bà có thấy nhục không?

Lan bật khóc.

Chồng tôi bước đến gần tôi.

– Anh xin lỗi—

Tôi cười.

Một nụ cười mà sau này nhiều người nói là khiến họ nổi da gà.

– Không cần xin lỗi.

Tôi đứng dậy.

– Hai người hợp nhau lắm.

Rồi tôi nói câu cuối cùng trước khi bước ra khỏi phòng:

– Vì cả hai đều nghĩ tôi ngu.

Đêm đó, tôi bỏ đi.

Nhưng câu chuyện không kết thúc ở đó.

Ba ngày sau, Lan gọi điện cho tôi.

Cô ấy nói một câu khiến mọi thứ càng trở nên rối ren hơn:

“Người bắt đầu không phải là tôi… mà là chồng bà.”

Và điều khiến câu chuyện này gây tranh cãi đến tận bây giờ là…

Cho đến hiện tại, tôi vẫn chưa ly hôn.