Bữa cơm tối diễn ra trong một bầu không khí nặng nề, thứ không khí đã trở thành món khai vị quen thuộc của gia đình này suốt ba năm qua, kể từ ngày Ngọc bước chân vào ngưỡng cửa. Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn chùm treo lơ lửng trên bàn ăn dường như không đủ sức xua tan đi cái bóng u ám bao trùm. Mùi thơm của canh chua cá lóc và thịt kho tàu không thể lấn át được mùi vị chua chát của những lời nói sắp sửa tuôn ra.
Ngọc đang cặm cụi gắp thức ăn, cố gắng làm lơ đôi mắt sắc lạnh đang dán chặt vào mình từ phía đối diện. Cô biết, chỉ cần một sơ suất nhỏ, một hơi thở không đúng lúc, là đủ để khơi mào một trận bão.
Mẹ chồng cô, bà Lan, là người giữ vai trò chủ trì không lời của buổi tối. Bà ngồi thẳng lưng, tay cầm đũa nhưng hầu như chưa chạm đũa vào món nào, chỉ chuyên tâm theo dõi từng cử chỉ của con dâu. Cả mâm cơm, chỉ có tiếng nhai lách tách của Duy, đứa con trai cả của bà, tức chồng của Ngọc, một âm thanh nghe chói tai đến lạ.
Bát nước mắm giữa bàn đã vơi đi từ lúc nào không hay, chỉ còn lại một lớp cặn lờ mờ. Ngọc mải loay hoay với bát canh của mình, không để ý đến chi tiết nhỏ bé ấy. Thật ra, cô không phải là không nhìn thấy, mà là cố tình không muốn động vào, bởi vì cô biết, làm hay không làm, cô vẫn sẽ là người sai.
Bỗng nhiên, bà Lan đặt mạnh đôi đũa xuống, một tiếng “cách” khô khốc vang lên, khiến Ngọc giật mình thon thót. Bà đứng dậy, không nói một lời, nhưng mọi hành động của bà đều chất chứa sự bực bội và khinh miệt. Bà đi thẳng vào bếp, động tác lấy chai nước mắm mới và chiếc chén nhỏ đầy vẻ khó chịu.
Duy, chồng cô, lúc này mới ngước lên. Hắn nhìn theo bóng mẹ, rồi quay phắt sang nhìn Ngọc, đôi mắt hằn học như một ngọn lửa bùng lên sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ. Hắn buông một câu, giọng nói lạnh như băng, nhưng đủ lớn để cả ba người nghe rõ:

“Không biết nhìn à, hay mắt đui thế? Mỗi việc đó còn không làm được…”
Ngọc cảm thấy một dòng máu nóng dồn lên mặt, tai ù đi. Cô nuốt khan, cố gắng kìm nén hàng ngàn lời phản kháng đang chực trào ra khỏi cổ họng. Cô nhìn thẳng vào chồng, đôi mắt ráo hoảnh vì đã quen với những lời lẽ tàn nhẫn ấy.
“Anh nói gì thế?” Ngọc đáp lại bằng một giọng nhỏ nhưng kiên quyết, không hề lùi bước. “Nếu anh thấy hết, sao anh không tự đi lấy? Anh là khách trong nhà này hay sao mà chỉ biết ngồi chờ?”
Duy nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ miệt thị. Hắn đặt đôi đũa xuống bàn, gằn giọng: “Cô thật nực cười, Ngọc ạ. Cô là ai? Cô là con dâu, là vợ tôi. Đây là phép tắc trong nhà này. Hay cô nghĩ cái tấm bằng đại học loại ưu kia có thể giúp cô thoát khỏi trách nhiệm của một người vợ, người con dâu à?”
“Trách nhiệm? Anh định nghĩa trách nhiệm bằng một chén nước mắm vơi ư?” Ngọc bật cười chua chát, nhưng nước mắt đã bắt đầu lưng tròng. Cô lắc đầu, cảm thấy sự tủi nhục dâng lên đến tận cổ. “Tôi đi làm cả ngày, kiếm tiền không ít hơn anh, về nhà tôi vẫn nấu nướng, dọn dẹp. Còn anh, ngoài việc ngồi đó há miệng chờ cơm, anh đã làm được gì cho cái gia đình này?”
Bà Lan từ trong bếp quay ra, trên tay cầm chai nước mắm. Bà đứng sững ở cửa bếp, chứng kiến cuộc cãi vã. Khuôn mặt bà không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ có vẻ hài lòng ngấm ngầm khi thấy con trai mình đang ‘dạy dỗ’ vợ.
“Ồn ào cái gì thế?” Bà Lan bước đến, đặt chai nước mắm xuống bàn cái ‘rầm’. Bà nhìn Ngọc, đôi mắt sắc hơn lưỡi dao. “Cô mới bước chân vào nhà này thì phải biết điều. Đã không có phúc phận sinh được đứa cháu đích tôn cho nhà tôi, thì ít nhất cũng phải biết chu toàn việc nhà. Con dâu là phải biết quán xuyến, chứ không phải cái loại ăn sung mặc sướng, đụng tí là cãi.”
Ngọc nắm chặt tay dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô cảm thấy cả cơ thể mình đang run lên vì tức giận và uất ức. Cái áp lực ‘cháu đích tôn’ luôn là một gánh nặng vô hình mà cô phải chịu đựng.
“Mẹ nói vậy là sao?” Giọng Ngọc nghẹn lại, cô cố gắng giữ cho mình không bật khóc. “Con dâu thì không được phép có cảm xúc, không được phép lên tiếng sao? Con cũng là con người, con cũng có tự trọng! Mẹ và anh ấy luôn coi con như một người giúp việc không công, một cái máy biết nấu cơm và dọn nhà. Con mệt mỏi lắm rồi!”
Duy đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn. “Cô nói thế là hỗn láo! Cô ăn nói với mẹ chồng cô như thế à? Dù cô có học cao đến đâu, thì cô vẫn là cái ngữ…” Hắn dừng lại, tìm kiếm một từ ngữ đủ sức nặng để đè bẹp cô. “…vẫn là một người vợ không biết vun vén! Vun vén từ những điều nhỏ nhặt nhất, như chén nước mắm!”
Lời nói của Duy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Ngọc. Cô bật khóc nức nở, không còn thiết tha gì việc giữ thể diện nữa. Cô đứng phắt dậy, đẩy ghế ngã ra sau, tạo ra một tiếng động chói tai.
“Đúng, tôi không biết vun vén! Nhưng tôi vun vén bằng cách nào khi tôi luôn bị các người xem thường, mỉa mai, châm chọc? Các người luôn làm mọi cách để biến cuộc sống của tôi thành địa ngục. Tôi là một người phụ nữ có công việc, có sự nghiệp, tôi có quyền được tôn trọng! Tôi chán ngấy cái sự áp bức tinh thần này rồi!” Ngọc hét lên, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, nhưng ánh mắt cô lại rực lên ngọn lửa phản kháng mạnh mẽ.
Bà Lan và Duy đều sững sờ trước sự bùng nổ của Ngọc. Từ trước đến nay, Ngọc luôn nhẫn nhịn, chịu đựng, đây là lần đầu tiên cô phản ứng quyết liệt đến vậy. Sự căng thẳng đã lên đến đỉnh điểm.
“Được!” Duy đứng bật dậy, cao hơn Ngọc một cái đầu, áp sát cô. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt căm ghét. “Nếu cô thấy mệt mỏi, nếu cô thấy bị áp bức…
thì cô cút khỏi đây! Cái nhà này không cần một cô dâu ương bướng, cãi cha cãi mẹ như cô!”
Ngọc lùi lại một bước, cảm thấy như mình vừa bị tát một cái thật đau. Cô nhìn chồng, người đàn ông đã từng thề yêu thương và bảo vệ cô. Giờ đây, hắn ta là kẻ tàn nhẫn nhất.
“Anh nói lại đi!” Giọng Ngọc run rẩy.
“Tôi nói cô cút khỏi đây!” Duy hét lên lần nữa. “Chúng ta ly hôn! Ngay lập tức!”
Bà Lan vội vàng lên tiếng can thiệp, nhưng không phải vì thương con dâu, mà là vì lo sợ mất mặt: “Duy! Mày bình tĩnh lại! Có gì từ từ nói! Mày quên…”
Ngọc không để bà Lan nói hết câu. Cô nhìn Duy bằng một ánh mắt không còn chút tình cảm nào. Cô hiểu rằng, cuộc hôn nhân này đã chấm dứt.
“Được. Anh nói rồi đấy. Tôi sẽ đi.” Ngọc nói, giọng cô lạnh lẽo đến đáng sợ. “Nhưng tôi sẽ không đi tay trắng. Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về tôi, kể cả sự tôn trọng mà các người đã chà đạp bấy lâu nay.”
Nói rồi, Ngọc quay lưng đi thẳng lên lầu, không ngoảnh lại nhìn hai người đang đứng chết lặng dưới nhà. Tiếng bước chân cô nặng nề trên cầu thang, như tiếng trống báo hiệu một cuộc chiến mới. Cô quyết định sẽ không bao giờ để sự mỉa mai, cay nghiệt ấy đè bẹp mình thêm một lần nào nữa.
Ngọc lao vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Cô dựa lưng vào cánh cửa gỗ, cố gắng hít thở sâu để trấn tĩnh lại cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực. Từng tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa ra, nhưng cô nhanh chóng dùng tay bịt miệng để không tạo ra thêm bất kỳ âm thanh nào. Cô không muốn họ, bà Lan và Duy, biết được rằng cô yếu đuối đến mức nào.
Cô đi đến tủ quần áo, bắt đầu thu dọn đồ đạc một cách máy móc. Không cần suy nghĩ, không cần tiếc nuối. Mọi thứ trong căn nhà này, từ chiếc giường ngủ đến bộ sofa đắt tiền, đều không giữ chân được cô. Những món đồ này được đổi lấy bằng sự tự trọng và niềm hạnh phúc của cô suốt ba năm qua.
Trong lúc tay chân cô bận rộn gấp quần áo, tâm trí Ngọc quay trở lại những ngày đầu. Cô nhớ lại ánh mắt trìu mến của Duy khi cầu hôn cô, những lời hứa hẹn về một gia đình nhỏ ngập tràn tiếng cười. Tất cả giờ đây tan biến, chỉ còn lại sự đổ vỡ. Duy đã thay đổi, hay chính cô đã không nhận ra bản chất gia trưởng, nhu nhược của hắn ta trước khi quá muộn? Hắn ta là một người đàn ông thành đạt bên ngoài xã hội, nhưng lại là một đứa trẻ yếu đuối, chỉ biết núp dưới bóng mẹ và dùng quyền lực đàn ông để áp bức vợ mình.
Dưới nhà, bà Lan và Duy vẫn đang cãi nhau. Tiếng họ vọng lên lầu nghe không rõ lời, nhưng đủ để Ngọc hình dung được kịch tính. Bà Lan có vẻ đang trách móc Duy vì đã quá nóng giận, đẩy sự việc đi quá xa.
“Mày làm cái gì thế hả Duy?” Bà Lan thì thầm giận dữ. “Mày có biết hợp đồng quan trọng sắp tới với đối tác có liên quan đến cô ta không? Cái con bé đó, cái đầu nó không phải là cái bình hoa đâu!”
“Con mặc kệ!” Duy gầm gừ đáp lại. “Mẹ xem nó ăn nói với con và mẹ như thế nào? Nó dám bật lại con! Con không thể chịu đựng thêm nữa cái thái độ hách dịch đó!”
“Ngu dốt!” Bà Lan gần như hét lên. “Mày muốn ly hôn? Tốt! Nhưng không phải bây giờ! Mày phải lấy được cái dự án đó đã! Cái đầu óc của mày chỉ nghĩ được đến đó thôi à? Con dâu như nó, thì cứ để đó, từ từ mà trị! Ly hôn lúc này, chẳng khác nào tự tay dâng cái lợi thế làm ăn cho đối thủ!”
Ngọc dừng tay, đứng sững lại. Cô đã nghe thấy. Cái câu chuyện về ‘hợp đồng’, về ‘lợi thế làm ăn’. Cô biết, công ty của cô và công ty của Duy đang cạnh tranh gay gắt cho một dự án lớn, một dự án có thể thay đổi cục diện ngành. Cô là người phụ trách chính mảng thiết kế cho công ty cô, và Duy cũng là người đứng đầu bên công ty của hắn. Cô đã cố gắng giữ mọi chuyện riêng tư, nhưng rõ ràng, Duy đã không.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Ngọc. Đây là cơ hội của cô. Cô không chỉ lấy lại sự tự do và tự trọng, mà cô sẽ chứng minh cho họ thấy, cô không phải là một người giúp việc biết nấu cơm, mà là một đối thủ đáng gờm mà họ đã đánh giá thấp.
Cô mở máy tính, bắt đầu sao lưu và gửi tất cả các tài liệu làm việc, các bản nháp thiết kế của mình sang một ổ đĩa ngoài, rồi xóa sạch chúng khỏi máy tính ở nhà. Đây là công việc của cô, không liên quan đến họ, nhưng cô muốn chắc chắn rằng không có bất kỳ rò rỉ nào.
Khi Ngọc gần hoàn thành việc dọn dẹp, Duy mở cửa xông vào. Hắn ta đã trấn tĩnh hơn, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự tức giận và kiêu ngạo. Hắn nhìn chiếc vali đặt giữa phòng, rồi nhìn Ngọc đang cắm mặt vào máy tính.
“Cô làm cái gì vậy?” Duy hỏi, giọng hắn ta đã hạ xuống, nhưng đầy vẻ đe dọa. “Nghe tôi nói đây, Ngọc. Cô không thể đi được.”
Ngọc ngước lên, ánh mắt cô lạnh nhạt như băng. “Không thể? Tại sao? Chính anh vừa đuổi tôi đi cơ mà? Hay anh lại đổi ý rồi? Anh nghĩ tôi là món đồ chơi, thích thì giữ, không thích thì vứt đi à?”
“Cô biết tôi không có ý đó!” Duy bước lại gần, cố gắng nắm tay cô, nhưng Ngọc rụt tay lại. “Được, tôi đã sai khi nói những lời đó. Nhưng cô cũng phải hiểu, mẹ tôi… bà ấy khó tính. Tôi là đàn ông, tôi phải lo cho sự nghiệp. Cô phải biết nhún nhường, phải biết làm tròn vai trò của một người vợ, hậu phương vững chắc cho tôi.”
Ngọc bật cười, một tiếng cười khô khốc, không có chút vui vẻ nào. “Hậu phương? Anh gọi cái nơi đầy rẫy sự miệt thị, chà đạp này là hậu phương à? Anh muốn tôi nhún nhường? Anh muốn tôi im lặng chịu đựng cái sự ‘mắt đui’ mà anh vừa dành cho tôi sao?”
Cô đứng dậy, đối diện với Duy. Cô cảm thấy sự sợ hãi ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một ý chí mạnh mẽ chưa từng có.
“Anh nghe cho rõ đây, Duy. Việc anh xúc phạm tôi, chà đạp tôi, không phải vì anh yêu mẹ, mà vì anh hèn nhát! Anh dùng cái quyền lực ‘chồng’ để che đậy sự yếu kém của bản thân. Anh không bảo vệ được vợ mình trước mặt mẹ, và anh trút tất cả sự bực tức của mình lên người tôi. Một người đàn ông như anh… không xứng đáng với tôi!”
Duy trừng mắt nhìn Ngọc. Hắn không ngờ cô lại có thể nói ra những lời đó. Sự tự mãn của hắn bị tổn thương sâu sắc.
“Cô dám nói tôi hèn nhát?” Duy nghiến răng, giọng nói hắn kịch tính và đầy hăm dọa. “Cô nghĩ cô là ai mà dám phán xét tôi? Cô đừng quên, cô đang làm việc cho ai, cô đang sống trong nhà ai! Cô có tin tôi có thể khiến cô mất tất cả không?”
Ngọc nhếch mép, ánh mắt đầy thách thức. “Anh đang hù dọa tôi à? Tôi không sợ. Ngược lại, tôi còn đang chờ xem anh sẽ làm gì đây.” Cô đưa ngón tay chỉ vào chiếc vali. “Tôi sẽ đi. Nhưng tôi sẽ không ly hôn một cách dễ dàng đâu, Duy. Nếu anh muốn ly hôn, chúng ta hãy giải quyết dứt điểm. Tài sản chung, công bằng, và quan trọng nhất, tôi sẽ đối đầu với anh trên thương trường.”
Duy sững sờ. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Ngọc sẽ phản ứng như vậy. Hắn đã quá quen với một người vợ cam chịu, dễ bảo.
“Cô điên rồi!” Duy hét lên. “Cô nghĩ cô có thể đấu lại tôi sao? Cô đừng quên, mẹ tôi… bà ấy có nhiều mối quan hệ. Bà ấy có thể khiến công ty cô… rơi vào khó khăn!”
“Vậy thì cứ thử đi.” Ngọc bình tĩnh trả lời, giọng nói của cô đầy sự tự tin. “Anh và mẹ anh đã dạy cho tôi một bài học quý giá: Trong cuộc sống này, không có gì là mãi mãi, kể cả tình thân và tình yêu, chỉ có sự nghiệp và bản lĩnh của chính mình là thật.”
Nói rồi, Ngọc kéo chiếc vali của mình, mở cửa phòng và bước ra ngoài. Cô đi xuống cầu thang, nơi bà Lan đang đứng nhìn lên với khuôn mặt tái mét.
Bà Lan cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, vội vàng tiến lại gần. “Ngọc, con đừng giận dỗi. Mẹ và Duy chỉ nóng nảy chút thôi. Nào, ngồi xuống, nói chuyện với nhau. Vợ chồng là phải biết nhường nhịn.”
Ngọc dừng lại, cô nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng. Không còn là sự sợ hãi, mà là sự thất vọng sâu sắc.
“Mẹ Lan,” Ngọc nói, giọng cô không cao nhưng đầy sức nặng. “Con biết, mẹ không muốn con đi vì cái hợp đồng kia. Mẹ và Duy không hề quan tâm đến cảm xúc của con, mà chỉ quan tâm đến lợi ích. Mẹ đừng cố gắng giả vờ nữa.”
“Con… con đang nói gì thế?” Bà Lan lắp bắp.
“Con nói rằng con đã nghe hết cuộc trò chuyện của mẹ và Duy rồi.” Ngọc mỉm cười, một nụ cười đầy cay đắng. “Con sẽ đi, mẹ cứ yên tâm. Con sẽ ra ngoài sống và làm việc. Và con xin lỗi, con sẽ không rút lui khỏi dự án kia. Con sẽ đối đầu với công ty của Duy, một cách công bằng. Con muốn xem, không có con dâu dễ bảo, không có ‘hậu phương’ ủng hộ, mẹ và Duy sẽ làm gì.”
Ngọc không để bà Lan kịp phản ứng, cô kéo vali đi thẳng ra cửa chính. Cô mở cửa, ánh sáng từ ngọn đèn đường bên ngoài chiếu vào, như một lời chào đón sự tự do. Cô bước ra, đóng cửa lại, tiếng khoá cửa vang lên như một lời tuyên bố kết thúc.
Phía sau cánh cửa, Duy và bà Lan đứng nhìn nhau, khuôn mặt đầy sự hoang mang và lo lắng. Họ đã đánh thức một con người khác trong Ngọc, một đối thủ mà họ chưa bao giờ ngờ tới.
Ngọc thuê một căn hộ nhỏ, đủ ấm cúng và tiện nghi, nằm cách xa ngôi nhà cũ mà cô gọi là ‘địa ngục trần gian’. Sự cô đơn ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một cảm giác tự do, một luồng sinh khí mới mẻ mà cô đã đánh mất từ lâu. Cuộc sống mới của cô bắt đầu xoay quanh công việc, công việc và công việc. Cô dồn tất cả năng lượng và sự uất hận bị dồn nén bấy lâu vào dự án sắp tới.
Tại công ty, cô hoàn toàn biến thành một con người khác. Không còn là cô gái rụt rè, luôn lo sợ làm phật ý người khác, Ngọc giờ đây là một nhà thiết kế tài năng, một trưởng nhóm quyết đoán, sắc sảo. Cô làm việc không ngừng nghỉ, cùng đội ngũ của mình tạo ra một bản thiết kế đột phá, một ý tưởng mà cô tin chắc sẽ đánh bại được đối thủ. Đối thủ đó, không ai khác, chính là công ty của Duy.
Sự xung đột giữa cô và Duy không chỉ dừng lại ở chuyện gia đình, mà giờ đây đã chuyển sang chiến trường thương mại. Những cuộc họp căng thẳng, những buổi thuyết trình đầy kịch tính diễn ra liên tục. Duy luôn tìm cách mỉa mai, hạ bệ cô trong các cuộc họp chung, sử dụng địa vị và những mối quan hệ của hắn.
Trong một buổi họp đánh giá năng lực các bên tham gia dự án, Duy cố tình đưa ra những lời lẽ châm biếm về năng lực của Ngọc.
“Thưa các vị,” Duy nói, nở một nụ cười khẩy, “tôi rất tôn trọng nỗ lực của công ty đối thủ. Tuy nhiên, tôi muốn nhắc nhở rằng, một dự án quy mô lớn như thế này cần sự ổn định, kinh nghiệm và một người lãnh đạo có cái nhìn toàn diện, chứ không phải một người chỉ biết chạy theo cảm xúc cá nhân, một người… chỉ mới biết vun vén chuyện nước mắm.”
Ngọc hít một hơi sâu, cô đối diện với ánh mắt chế giễu của Duy và sự tò mò của những người khác. Cô không tức giận, mà cảm thấy thương hại cho sự nhỏ nhen của hắn.
“Tôi cảm ơn anh Duy đã quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống riêng tư của tôi,” Ngọc đáp, giọng cô điềm tĩnh và chuyên nghiệp. “Nhưng đây là một cuộc họp kinh doanh. Tôi không ở đây để bàn luận về những phép tắc gia đình. Tôi ở đây để trình bày về một giải pháp thiết kế trị giá hàng triệu đô la, một giải pháp có thể mang lại lợi nhuận bền vững cho quý đối tác.”
Cô bước đến bảng trình chiếu, chỉ vào một slide chứa đầy những dữ liệu phân tích phức tạp. “Anh Duy có nói về sự ổn định. Đúng, sự ổn định nằm ở tính toán khoa học, ở sự sáng tạo không ngừng. Bản thiết kế của chúng tôi không chỉ đáp ứng yêu cầu, mà còn vượt trội hơn nhờ công nghệ X mà chúng tôi đã dày công nghiên cứu.”
Ngọc nhìn thẳng vào Duy, đôi mắt cô rực sáng đầy tự tin. “Một người lãnh đạo đích thực không cần dùng những lời lẽ châm chọc cá nhân để chứng tỏ bản thân. Một người lãnh đạo đích thực chỉ cần dùng kết quả để nói lên tất cả.”
Sau buổi họp đó, năng lực của Ngọc được đánh giá cao hơn hẳn. Cả Duy và bà Lan đều phải đối mặt với một sự thật phũ phàng: Ngọc, người con dâu bị họ khinh thường, lại là một đối thủ khó nhằn.
Bà Lan bắt đầu gọi điện, nhắn tin cho Ngọc. Ban đầu là những lời trách móc, rồi chuyển sang năn nỉ, thậm chí là đe dọa.
“Ngọc, con phải suy nghĩ lại đi. Đừng để chuyện gia đình ảnh hưởng đến công việc. Con là người thông minh, con không muốn cả hai chúng ta cùng thua, đúng không?” Bà Lan nói qua điện thoại, giọng bà đầy sự lo lắng.
“Mẹ Lan,” Ngọc trả lời, “chuyện gia đình đã kết thúc từ lâu rồi. Bây giờ, chúng ta là đối thủ. Mẹ và Duy đã dạy con rằng, trong cuộc chiến, không có tình thương. Con chỉ đang áp dụng những gì đã học được thôi. Hãy dùng thực lực để chiến thắng đi, con đang chờ.”
Cuộc chiến thương trường giữa Ngọc và Duy kéo dài gay cấn trong suốt hai tháng. Nó không chỉ là sự cạnh tranh giữa hai công ty, mà còn là sự đối đầu giữa hai cá nhân, mang theo mọi uất ức, mâu thuẫn của cuộc hôn nhân tan vỡ. Duy càng cố gắng dùng mọi thủ đoạn để hạ bệ Ngọc, thì Ngọc lại càng chứng minh được tài năng và bản lĩnh của mình. Cô không chỉ giỏi chuyên môn, mà còn khéo léo trong giao tiếp, tạo được sự tin tưởng tuyệt đối từ phía đối tác.
Dần dần, Duy bắt đầu mất đi sự tự tin. Hắn nhận ra, Ngọc khi thoát khỏi cái bóng của hắn và mẹ hắn, đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, rực rỡ đến mức đáng sợ. Công ty hắn bắt đầu gặp trục trặc, không phải do Ngọc chơi xấu, mà do chính hắn đã quá lơ là, kiêu ngạo, chỉ tập trung vào việc gây khó dễ cho vợ cũ mà quên đi chất lượng công việc.
Một ngày cuối tuần, khi Ngọc đang ngồi làm việc tại căn hộ mới, có tiếng chuông cửa. Cô mở cửa, và bất ngờ khi thấy Duy đứng đó. Hắn ta trông mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng và quần áo xộc xệch, không còn vẻ ngoài lịch lãm, tự mãn thường thấy.
“Anh đến đây làm gì?” Ngọc hỏi, giọng lạnh lùng. Cô không mời hắn vào.
Duy nhìn cô, ánh mắt hắn ta chất chứa một sự tuyệt vọng. “Ngọc… anh đến để nói chuyện về chuyện ly hôn. Và… về dự án.”
“Tôi tưởng mọi chuyện đã rõ ràng rồi,” Ngọc đáp. “Về ly hôn, luật sư của tôi đang hoàn tất thủ tục. Về dự án, tôi không có gì để nói với đối thủ.”
Duy ngước nhìn cô, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Đó là lần đầu tiên Ngọc thấy hắn ta khóc. “Anh sai rồi, Ngọc. Anh sai thật rồi. Anh xin lỗi.”
“Xin lỗi?” Ngọc nhếch mép, một nụ cười chua chát. “Anh nghĩ một lời xin lỗi có thể xóa đi ba năm tôi sống trong sự áp bức, trong những lời mỉa mai cay nghiệt sao? Xin lỗi có thể bù đắp lại những tổn thương tinh thần mà anh và mẹ đã gây ra cho tôi không, Duy?”
Duy cúi gằm mặt xuống. “Anh không biết phải làm sao nữa. Công ty đang gặp khó khăn. Anh đã quá chủ quan. Mẹ anh… bà ấy cũng đang rất lo lắng.” Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ cầu xin. “Ngọc, em có thể… em có thể rút lui khỏi dự án không? Anh biết, anh không xứng đáng, nhưng đây là tất cả những gì anh có.”
Ngọc nhìn hắn, cô cảm thấy lòng mình không còn đau đớn, mà chỉ còn sự trống rỗng và thương hại.
“Anh đang cầu xin sự thương hại của tôi sao, Duy?” Ngọc nói, giọng cô từ tốn nhưng sắc bén. “Anh từng dạy tôi, trong cuộc chiến, không có tình thương. Tôi đang làm theo lời anh dạy. Tôi sẽ không rút lui. Tôi sẽ chiến thắng bằng thực lực của mình, vì tôi xứng đáng với chiến thắng này.”
Duy khuỵu gối xuống, ngay trước cửa nhà Ngọc, mặc kệ sự ngạc nhiên của những người hàng xóm đi qua. Hắn ta thật sự đã chạm đến tận cùng của sự tuyệt vọng.
“Ngọc, anh thật sự không phải chỉ vì công việc!” Duy hét lên, giọng hắn nghẹn ngào. “Anh… anh đã sai. Anh đã để mẹ anh điều khiển, đã trút hết mọi sự bất lực của mình lên em. Anh xin lỗi vì cái câu ‘mắt đui’ đó! Anh xin lỗi vì tất cả những lời lẽ tàn nhẫn. Em ơi, anh… anh vẫn còn yêu em.”
Ngọc đứng lặng người. Hắn vẫn còn yêu cô? Có lẽ là vậy. Nhưng tình yêu đó quá yếu ớt, không đủ sức vượt qua sự gia trưởng, sự ích kỷ và sự hèn nhát của hắn.
“Anh không cần phải xin lỗi tôi, Duy,” Ngọc nói, nước mắt cô đã chảy dài. “Hãy xin lỗi chính bản thân anh, vì đã để cho sự hèn nhát và kiêu ngạo hủy hoại đi một tình yêu chân thành. Anh hãy đứng lên đi. Tôi không muốn nhìn thấy anh như thế này.”
Duy đứng dậy, hắn lau nước mắt, rồi nhìn Ngọc lần cuối. “Anh hiểu rồi. Anh sẽ chấp nhận mọi quyết định của em. Cảm ơn em, vì đã cho anh thấy… anh tồi tệ đến mức nào.”
Hắn quay lưng bước đi, bóng lưng hắn cô độc và nặng nề. Ngọc đứng đó, nhìn theo cho đến khi hắn khuất dạng. Cuộc gặp gỡ này, dù kịch tính và đau đớn, nhưng đã giúp Ngọc buông bỏ hoàn toàn. Cô không còn cảm thấy hận thù, chỉ còn sự giải thoát.
Một tuần sau, kết quả đấu thầu chính thức được công bố. Công ty của Ngọc đã giành được dự án, một chiến thắng vang dội không thể chối cãi. Bản thiết kế của cô đã nhận được sự tán dương tuyệt đối từ phía đối tác và giới chuyên môn.
Ngay sau chiến thắng, thủ tục ly hôn của Ngọc và Duy cũng được hoàn tất một cách nhanh chóng, công bằng. Ngọc không lấy đi bất kỳ tài sản nào cô không có công sức tạo ra, cô chỉ muốn sự tự do và một lời xác nhận công khai: cô là người chiến thắng trong cuộc chiến này.
Cuộc đời Ngọc bước sang một trang mới. Cô tập trung hoàn toàn vào sự nghiệp, tiếp tục phát triển công ty của mình và trở thành một trong những nữ doanh nhân thành đạt nhất trong ngành. Cô được mọi người tôn trọng không chỉ vì tài năng, mà còn vì nghị lực phi thường.
Hai năm sau, trong một buổi tiệc lớn của giới doanh nhân, Ngọc tình cờ gặp lại bà Lan. Bà Lan đã thay đổi rất nhiều. Bà trông già đi, ánh mắt không còn sắc lạnh mà chất chứa sự u buồn và hối hận. Công ty của Duy đã không thể vực dậy sau thất bại lớn đó, và Duy đã phải chuyển sang một công việc khác, khiêm tốn hơn.
Bà Lan tiến lại gần Ngọc, không còn vẻ kiêu ngạo ngày xưa.
“Ngọc… con có khỏe không?” Bà Lan hỏi, giọng bà run run.
Ngọc mỉm cười, một nụ cười thật lòng, không còn sự gượng gạo hay cay đắng. “Con khỏe, Mẹ Lan. Cảm ơn mẹ đã hỏi.”
“Con… con tha thứ cho mẹ và Duy chưa?” Bà Lan hỏi, đôi mắt bà đỏ hoe. “Mẹ xin lỗi, Ngọc. Mẹ đã sai rồi. Mẹ đã quá mù quáng, đã quá nuông chiều thằng Duy, và đã quá tàn nhẫn với con.”
Ngọc nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng cũ. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời xin lỗi này.
“Mẹ Lan,” Ngọc nói, giọng cô đầy sự chín chắn. “Con đã không còn giận mẹ nữa. Con đã tha thứ cho mẹ và cả Duy rồi. Bởi vì, nếu không có những ngày tháng khó khăn đó, nếu không có những lời mỉa mai, chà đạp của mẹ và Duy, thì sẽ không có Ngọc của ngày hôm nay. Chính sự áp bức của mẹ đã giúp con nhận ra sức mạnh thật sự của bản thân mình.”
Bà Lan nắm lấy tay Ngọc, nước mắt trào ra. “Con là một người phụ nữ mạnh mẽ, Ngọc. Mẹ… mẹ chúc con luôn hạnh phúc.”
Ngọc nhẹ nhàng rút tay lại, cô gật đầu. “Cảm ơn mẹ. Con cũng chúc mẹ và Duy tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc của riêng mình.”
Ngọc quay lưng đi, cô biết, đó là lần cuối cùng cô gặp lại gia đình cũ. Cô đã thực sự buông bỏ.
Vài tháng sau, Ngọc gặp Hải – một kiến trúc sư tài năng, người đã từng làm việc cùng cô trong dự án định mệnh đó. Hải là một người đàn ông hoàn toàn khác Duy. Anh lịch thiệp, tôn trọng Ngọc, và luôn đặt cô lên vị trí xứng đáng. Điều quan trọng nhất, Hải nhìn nhận Ngọc như một đối tác bình đẳng, một người phụ nữ độc lập và tài giỏi, không phải là một người giúp việc biết nấu cơm hay một cái máy đẻ.
Một buổi tối lãng mạn, Hải quỳ xuống cầu hôn Ngọc. Anh không tặng cô một chiếc nhẫn kim cương đắt tiền, mà tặng cô một chiếc vòng cổ có hình chìa khóa, tượng trưng cho sự tự do và chiếc chìa khóa mở cánh cửa hạnh phúc mới.
“Ngọc,” Hải nói, ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương. “Anh yêu em vì chính em – một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường và nhân hậu. Anh không hứa sẽ cho em một cuộc sống hoàn hảo, nhưng anh hứa sẽ luôn đứng cạnh em, tôn trọng em, và sẽ không bao giờ để em phải cúi đầu trước bất kỳ ai, vì bất kỳ lý do gì.”
Ngọc mỉm cười, nước mắt hạnh phúc lăn dài. “Em đồng ý, Hải.”
Lần này, khi bước vào một cuộc hôn nhân mới, Ngọc bước đi với sự tự tin của một người đã trải qua bão tố và trở nên mạnh mẽ hơn. Cô hiểu rằng, hạnh phúc không phải là tìm được một người hoàn hảo, mà là tìm được một người chấp nhận sự không hoàn hảo của mình, và tôn trọng những gì mình đã nỗ lực để trở thành.
Vào ngày cưới, Ngọc mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, đứng bên cạnh Hải, cô cảm thấy nhẹ nhõm và tràn đầy hy vọng. Cuộc sống của cô đã khép lại cánh cửa của sự áp bức và mở ra một chân trời mới của sự tôn trọng, yêu thương và hạnh phúc thật sự.
Hạnh phúc có hậu, cuối cùng đã đến, không phải do cô chờ đợi, mà do chính cô đã chiến đấu và giành lấy.