Anh xe ôm đi ứng tuyển bảo vệ, nữ tỷ phú xem hồ sơ liền bật khóc…

Tin Tức

Hùng đứng nép mình vào góc tường của tòa cao ốc Diamond Tower, tay mân mê vạt áo sơ mi đã sờn cũ được ủi phẳng phiu hết mức có thể. Hôm nay, tập đoàn Vạn An tuyển dụng nhân viên bảo vệ. Với một người đàn ông 45 tuổi, khuôn mặt khắc khổ sạm đen vì nắng gió và đôi bàn tay chai sạn của mười mấy năm chạy xe ôm như Hùng, đây là cơ hội cuối cùng để đổi đời, hoặc ít nhất là có tiền đóng viện phí cho vợ đang nằm liệt giường.

 

“Số 45, Nguyễn Văn Hùng!” – Tiếng cô thư ký lảnh lót vang lên.

Hùng giật bắn mình, hít một hơi thật sâu, bước vào phòng phỏng vấn. Căn phòng rộng lớn, sang trọng đến choáng ngợp. Ngồi sau chiếc bàn gỗ mun bóng loáng không phải là trưởng phòng nhân sự như anh nghĩ, mà là một người phụ nữ trẻ, khí chất uy quyền, đôi mắt sắc sảo nhưng phảng phất nét u buồn. Đó là Ngọc – nữ Chủ tịch trẻ tuổi nổi tiếng của tập đoàn, người được mệnh danh là “bông hồng thép” trên thương trường. Hôm nay cô đích thân xuống duyệt đội ngũ an ninh nội bộ vì tính chất bảo mật cao.

Hùng lúng túng đặt bộ hồ sơ xin việc sơ sài lên bàn. Bên trong chỉ vỏn vẹn tờ sơ yếu lý lịch viết tay và bản sao CCCD cũ nát. Ngọc cầm tờ hồ sơ lên, ánh mắt lướt nhanh. Cô khẽ cau mày: “Anh Hùng, năm nay anh 45 tuổi, trước đây làm nghề tự do. Chúng tôi cần người có nghiệp vụ hoặc ít nhất là sức khỏe vượt trội. Anh nghĩ mình có gì để thuyết phục tôi?”

Hùng cúi gằm mặt, giọng khàn đặc: “Thưa cô, tôi… tôi không có bằng cấp. Nhưng tôi có sức khỏe, tôi trung thực và chịu khó. Tôi cần công việc này để cứu vợ tôi. Xin cô cho tôi một cơ hội, việc gì tôi cũng làm, trực đêm hay khuân vác tôi đều chịu được.”

Ngọc thở dài, định bụng sẽ từ chối khéo và bảo thư ký gửi anh chút tiền hỗ trợ. Nhưng khi Hùng đưa tay lên lau mồ hôi trên trán, tay áo sơ mi ngắn cũn cỡn bị co lên, để lộ một vết sẹo dài, lồi lõm và biến dạng khủng khiếp chạy dọc từ khuỷu tay xuống tận cổ tay phải.

Ánh mắt Ngọc khựng lại. Tim cô bỗng đập thình thịch, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô chồm người về phía trước, giọng lạc đi: “Hình xăm này, Vết sẹo này… Anh bị làm sao mà có vết sẹo này?”. Hùng vội kéo tay áo xuống che đi, cười gượng gạo: “Dạ, sẹo xấu xí làm cô sợ ạ? Hình xăm tôi xăm năm 25 tuổi còn vết sẹo là Cách đây 15 năm, tôi đi xe ôm ngang qua đèo T.K. Gặp vụ tai nạn xe khách, tôi chui vào cứu người nên bị kính cứa. Chuyện cũ rồi cô ạ.”

“Đèo T.K? Xe khách lao xuống mương nước lạnh buốt ngày 26 Tết phải không?” – Giọng Ngọc bắt đầu run rẩy, nước mắt trào ra không kiểm soát. Hùng ngơ ngác nhìn người phụ nữ quyền lực trước mặt đang khóc nấc lên. Anh chưa kịp hiểu chuyện gì thì Ngọc đã đứng bật dậy, lao ra khỏi ghế, chạy đến nắm chặt lấy đôi bàn tay chai sạn của anh.

“Sao bây giờ anh mới tới? Anh ơi… Em tìm anh suốt 15 năm nay!”. Hùng chết lặng: “Cô… cô là…”

Ký ức 15 năm trước ùa về như một thước phim quay chậm. Chiều 26 Tết năm ấy, mưa phùn gió bấc. Hùng khi đó là gã trai 30 tuổi đang chạy chiếc xe Win cũ để cố kiếm thêm cuốc khách cuối cùng về quê. Khi đi ngang qua khúc cua tay áo, anh chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: Một chiếc xe khách mất lái lao rầm xuống mương nước sâu bên đường. Tiếng la hét vang trời.

Không suy nghĩ, Hùng vứt xe, lao xuống dòng nước đen ngòm lạnh buốt. Chiếc xe lật nghiêng, kính vỡ tan tành. Trong đám hỗn độn bùn đất và máu, anh thấy một cánh tay nhỏ bé chới với. Một cô bé khoảng 12 tuổi bị kẹt giữa ghế và cửa kính vỡ, nước đang dâng lên ngập mũi.

Hùng dùng hết sức bình sinh, lấy tay trần đập vỡ phần kính còn lại, mặc kệ những mảnh thủy tinh sắc lẹm cứa vào da thịt thấu xương. Anh lôi cô bé ra, ôm chặt lấy nó che chắn khi chiếc xe rung lắc dữ dội sắp sụp đổ hoàn toàn. Đưa được cô bé lên bờ an toàn, thấy cô bé chỉ bị trầy xước nhẹ nhưng hoảng loạn tột độ, anh cởi chiếc áo khoác dày trùm lên người cô bé.

Khi lực lượng cứu hộ đến, hiện trường đông đúc hỗn loạn. Nhìn cô bé đã được các bác sĩ chăm sóc, Hùng lặng lẽ ôm cánh tay đầy máu, leo lên chiếc xe máy cà tàng rồi rời đi. Anh sợ trễ chuyến xe về quê của khách, và cũng nghĩ đơn giản: “Cứu người là chuyện phải làm, kể công làm gì”.

Cô bé năm ấy chính là Ngọc. Cô đã sống sót nhờ sự dũng cảm của chàng thanh niên lạ mặt. “Anh có nhớ chiếc áo khoác anh trùm cho em không? Trong túi áo có gói kẹo lạc anh mua về quê. Em vẫn giữ chiếc áo đó trong tủ kính suốt 15 năm qua,” Ngọc nghẹn ngào nói trong nước mắt. “Gia đình em đã đăng tin tìm kiếm ân nhân khắp nơi, nhưng anh đi nhanh quá, không ai kịp nhớ mặt, chỉ nhớ hình xăm và vết thương dài trên tay anh khi anh bế em lên…”

Hùng rưng rưng. Anh không ngờ hành động bộc phát năm xưa lại gieo mầm sống cho một con người vĩ đại như hôm nay. “Lúc đó tôi chỉ sợ cô bé chết cóng. Thấy cô sống tốt thế này, tôi mừng lắm rồi.”. Ngọc lau nước mắt, cô quay sang thư ký, dõng dạc ra lệnh: “Hủy bỏ quy trình tuyển dụng thông thường. Từ hôm nay, anh Hùng sẽ là Trưởng ban An ninh đặc biệt của gia đình tôi.”

Nhưng chưa hết. Ngọc mở két sắt trong phòng, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm. Cô trân trọng đặt vào tay Hùng. “Anh Hùng, đây là 5 tỷ đồng. Không phải là tiền trả ơn mạng sống của em, vì mạng sống của em là vô giá. Đây là món quà em tặng để anh chữa bệnh cho chị nhà và lo cho các cháu ăn học. Anh không được từ chối. Nếu ngày đó anh không hy sinh cánh tay này để che chắn cho em, thì đã không có tập đoàn Vạn An ngày hôm nay.”

Người đàn ông khắc khổ cả đời chưa từng cầm nổi 50 triệu, nay cầm trên tay cuốn sổ 5 tỷ mà tay run bần bật. Anh muốn quỳ xuống cảm ơn nhưng Ngọc đã đỡ anh dậy, ôm chầm lấy ân nhân như người anh trai thất lạc lâu ngày.

“Người tốt có thể đến muộn, nhưng phúc báo chắc chắn sẽ tới.”. Hùng bước ra khỏi tòa nhà, trời vẫn nắng, nhưng cái nắng hôm nay không còn gay gắt nữa mà ấm áp lạ thường. Anh ngước mắt nhìn trời, thầm cảm ơn cuộc đời. Một cuốc xe định mệnh 15 năm trước, đã chở anh đến bến bờ hạnh phúc của ngày hôm nay.