Chồng đưa 100 triệu mỗi tháng và nói tôi đừng xen vào chuyện bên ngoài của anh, tôi nhận tiền làm ngay 1 việc khiến anh sữ;n;g s;ờ…

Tin Tức

“Anh sẽ chuyển vào đây 100 triệu mỗi tháng. Em cứ tiêu thoải mái. Chỉ cần… đừng xen vào chuyện bên ngoài của anh.”

Anh nói, giọng bình thản, như thể đó là một thỏa thuận rất hợp lý.

Còn tôi… chỉ ngồi im.

Không phản ứng.

Chỉ gật đầu.

Tôi tên là Thảo, ba mươi tuổi, kết hôn được bốn năm.

Chồng tôi — Hưng — là một người đàn ông thành đạt. Anh kinh doanh, có nhiều mối quan hệ, đi sớm về khuya, điện thoại lúc nào cũng đầy tin nhắn.

Những năm đầu, tôi từng hỏi.

“Anh đi đâu?”

“Anh làm gì?”

“Anh đang nhắn tin với ai?”

Ban đầu, anh còn trả lời.

Sau đó… anh bắt đầu khó chịu.

“Em hỏi nhiều quá.”

“Anh đi làm chứ đi đâu.”

“Công việc của anh, em không hiểu đâu.”

Dần dần, tôi im lặng.

Không phải vì tôi tin.

Mà vì tôi mệt.

Ngày anh đưa tôi chiếc thẻ đó, tôi hiểu một điều:

Anh không cần một người vợ.

Anh cần một người… đứng ngoài cuộc sống của anh.

Và 100 triệu mỗi tháng… là cái giá cho sự im lặng của tôi.

Tôi có thể từ chối.

Có thể làm ầm lên.

Có thể tra hỏi đến cùng.

Nhưng tôi không làm.

Tôi nhận.

Và… tôi quyết định làm một việc.

Tháng đầu tiên, tôi tiêu tiền rất bình thường.

Mua sắm.

Ăn uống.

Đưa con đi học thêm.

Không có gì khác.

Hưng cũng không để ý.

Anh vẫn đi sớm về khuya.

Có những hôm, anh không về.

Tôi không hỏi.

Anh cũng không giải thích.

Chúng tôi sống chung một nhà… nhưng như hai người xa lạ.

Tháng thứ hai, tôi bắt đầu thay đổi.

Tôi không mua thêm đồ.

Không đi ăn sang.

Tôi giữ lại tiền.

Từng chút một.

Tôi mở một tài khoản riêng.

Không ai biết.

Kể cả anh.

Tháng thứ ba, tôi nghỉ việc.

Không báo trước.

Sếp tôi ngạc nhiên:

“Em nghỉ thật à?”

Tôi cười:

“Dạ.”

Không ai hiểu.

Nhưng tôi biết mình đang làm gì.

Tháng thứ tư, tôi bắt đầu đi học.

Không phải học nấu ăn.

Không phải học làm đẹp.

Mà là học… kinh doanh.

Một lớp nhỏ, buổi tối.

Toàn những người trẻ.

Có người hỏi tôi:

“Chị đi học làm gì?”

Tôi cười:

“Để biết mình còn có thể làm gì.”

Tháng thứ năm, tôi thuê một mặt bằng nhỏ.

Không đẹp.

Không sang.

Nhưng đủ để bắt đầu.

Tôi mở một quán ăn.

Nhỏ thôi.

Chỉ vài bàn.

Tôi tự nấu.

Tự phục vụ.

Không thuê người.

Không quảng cáo rầm rộ.

Chỉ làm… từng chút một.

Hưng không biết.

Hoặc có biết… cũng không quan tâm.

Anh vẫn chuyển tiền đều đặn.

100 triệu mỗi tháng.

Không thiếu một đồng.

Nhưng anh không hỏi tôi tiêu vào việc gì.

Chúng tôi gần như… không nói chuyện.

Một lần, anh về sớm.

Hiếm hoi.

Tôi đang chuẩn bị ra ngoài.

Anh hỏi:

“Đi đâu?”

“Có việc.”

Anh gật đầu.

Không hỏi thêm.

Cũng không quan tâm.

Tôi nhìn anh.

Người chồng của tôi.

Người đang nuôi tôi bằng tiền… nhưng không muốn biết tôi sống thế nào.

Quán của tôi bắt đầu có khách.

Không đông.

Nhưng ổn định.

Tôi làm từ sáng đến tối.

Mệt.

Nhưng… vui.

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy mình đang sống.

Không phải tồn tại.

Sáu tháng trôi qua.

Tôi không còn cần đến 100 triệu đó để sống.

Nhưng tôi vẫn nhận.

Vẫn để đó.

Không tiêu.

Một buổi tối, tôi nói với Hưng:

“Anh rảnh không? Em muốn nói chuyện.”

Anh hơi ngạc nhiên.

“Ừ. Nói đi.”

Tôi đặt lên bàn… một tập giấy.

Anh nhìn.

“Cái gì đây?”

“Tài khoản của em.”

Anh nhíu mày.

“Mở làm gì?”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Để anh xem.”

Anh mở ra.

Những con số hiện lên.

Không phải quá lớn.

Nhưng đủ để khiến anh dừng lại.

“Tiền này… ở đâu ra?”

Tôi cười nhẹ.

“Từ quán ăn của em.”

Anh sững người.

“Quán ăn?”

“Ừ.”

“Em mở từ khi nào?”

“Sáu tháng trước.”

Anh nhìn tôi.

Lần đầu tiên… thật sự nhìn.

“Anh không biết gì cả.”

Tôi gật đầu.

“Vì anh không hỏi.”

Không khí im lặng.

Tôi tiếp tục.

“100 triệu mỗi tháng anh đưa… em không tiêu hết.”

“Tôi biết.”

“Không. Anh không biết.”

Tôi đẩy thêm một tập giấy nữa.

“Đây là toàn bộ số tiền anh đã chuyển cho em trong sáu tháng qua.”

Anh mở ra.

Con số… khiến anh bất ngờ.

“Em giữ lại hết?”

“Gần như vậy.”

“Để làm gì?”

Tôi hít một hơi.

“Để trả lại anh.”

Anh ngẩng lên.

Ánh mắt thay đổi.

“Ý em là sao?”

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Em không muốn nhận tiền để im lặng nữa.”

Câu nói đó… như một cú đánh.

“Em đang nói gì vậy?”

Giọng anh hơi cao lên.

“Anh đưa tiền để lo cho gia đình.”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Anh đưa tiền để em không hỏi về cuộc sống của anh.”

Anh im lặng.

Không phủ nhận.

“Em đã từng nghĩ… mình có thể chấp nhận.”

“Tự sống cuộc sống của mình, miễn là có tiền, có con, có một mái nhà.”

“Nhưng em nhận ra… như vậy không phải là sống.”

Tôi dừng lại.

Nhìn anh.

“Em không cần 100 triệu mỗi tháng.”

“Em cần một người chồng.”

Anh không nói gì.

Tôi tiếp tục:

“Và nếu anh không thể cho em điều đó… thì em sẽ tự cho mình.”

Căn phòng im phăng phắc.

Tôi đứng dậy.

“Đây là toàn bộ tiền anh đã đưa. Em trả lại.”

“Từ tháng sau… anh không cần chuyển nữa.”

Anh nhìn tôi.

Rất lâu.

“Em muốn gì?”

Tôi cười.

“Một cuộc sống mà em không phải bán sự im lặng của mình.”

“Còn… chúng ta?”

Anh hỏi.

Một câu hỏi mà tôi từng chờ đợi rất lâu.

Nhưng khi nó đến… tôi lại thấy nhẹ.

“Anh nghĩ sao?”

Anh không trả lời.

Tôi xách túi.

Bước ra cửa.

Nhưng trước khi đi, tôi quay lại.

“À… quán của em ở đường Nguyễn Văn Linh. Nếu anh rảnh… có thể ghé.”

“Không cần 100 triệu.”

“Chỉ cần… anh đến với tư cách là một người khách.”

Tôi bước ra ngoài.

Không quay đầu.

Ba ngày sau, anh xuất hiện ở quán.

Ngồi ở một góc.

Không nói gì.

Chỉ nhìn.

Tôi cũng không lại gần.

Chỉ làm việc của mình.

Một tuần sau, anh quay lại.

Lần này, anh gọi món.

“Cho anh một phần cơm như khách bình thường.”

Tôi gật đầu.

“Dạ.”

Một tháng sau, anh nói:

“Anh muốn nói chuyện.”

Tôi nhìn anh.

“Về cái gì?”

“Về… chúng ta.”

Tôi im lặng vài giây.

Rồi nói:

“Lần này… không có 100 triệu chứ?”

Anh cười.

Một nụ cười… lần đầu tiên sau rất lâu.

“Không.”

Tôi không biết câu chuyện của mình sẽ đi đến đâu.

Có thể chúng tôi sẽ quay lại.

Cũng có thể… không.

Nhưng có một điều tôi chắc chắn:

Tôi sẽ không bao giờ nhận tiền… để đổi lấy sự im lặng của mình nữa.

Vì có những thứ… một khi đã bán đi…

Thì dù có bao nhiêu tiền… cũng không mua lại được.