Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì bố chẳng sống được mấy ngày nữa, ai ngờ…

Tin Tức

Tôi đứng trước gương, nhìn người con gái trong đó mà thấy xa lạ. Tóc búi gọn, áo dài đỏ, môi tô son nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi. Ba mươi tuổi, một tấm bằng Thạc sĩ loại giỏi, một công việc ổn định ở thành phố… và hôm nay, tôi chuẩn bị lấy chồng.

Chồng tôi—một người làm phụ hồ.

Nghe thì đơn giản. Nhưng nếu kể ra, chắc ai cũng sẽ hỏi: “Tại sao?”

Câu trả lời, nếu nói thẳng, chỉ có một: vì bố tôi sắp chết.

Tôi tên là Hương. Sinh ra ở một vùng quê nghèo, nơi mà người ta vẫn tin rằng con gái học cao rồi cũng chỉ để lấy chồng, sinh con. Nhưng bố tôi không nghĩ vậy.

Ông là người duy nhất trong làng dám cãi lại định kiến đó. Ông nói: “Con gái tao muốn học đến đâu thì học. Tao có thể nghèo, nhưng không để con tao thua thiệt.”

Nhờ vậy, tôi được đi học, lên đại học, rồi học tiếp Thạc sĩ. Những năm tháng đó, bố tôi gầy đi trông thấy. Mỗi lần về quê, tôi đều thấy ông già hơn một chút, lưng còng hơn một chút, nhưng ánh mắt vẫn tự hào mỗi khi nhìn tôi.

“Con gái bố giỏi lắm.”

Tôi từng nghĩ, mình sẽ đi làm vài năm, kiếm tiền, đưa bố mẹ lên thành phố sống, bù đắp tất cả những gì họ đã hy sinh.

Nhưng cuộc đời luôn có cách phá vỡ những kế hoạch đẹp nhất.

Năm tôi tròn ba mươi, bố tôi phát hiện bị ung thư gan giai đoạn cuối.

Bác sĩ nói, nhiều nhất chỉ còn vài tháng.

Tôi nghỉ việc, về quê chăm bố. Căn nhà nhỏ vốn đã cũ nay càng trở nên u ám. Mùi thuốc, mùi cháo loãng, mùi bệnh tật… tất cả quện vào nhau khiến tôi nhiều lúc muốn nghẹt thở.

Bố tôi nằm trên giường, người gầy rộc, da vàng vọt. Nhưng mỗi khi có ai đến thăm, ông vẫn cố gượng cười.

Chỉ có lúc hai cha con, ông mới thở dài.

“Hương này…”

“Dạ.”

“Bố không sống được lâu nữa.”

Tôi cắn môi, quay đi. Tôi ghét cái cách ông nói thẳng như vậy.

“Bố chỉ lo cho con.”

“Tôi ổn mà bố.”

“Không. Con không ổn.” Ông ho khan, giọng yếu đi, “Ba mươi tuổi rồi, chưa chồng, chưa con. Bố chết rồi, ai chăm con?”

Tôi im lặng. Không phải vì tôi không có câu trả lời, mà vì tôi không muốn trả lời.

Tôi từng yêu.

Một người cùng học đại học. Anh ta cũng hứa hẹn, cũng nói sẽ cưới tôi. Nhưng khi biết tôi muốn học tiếp, muốn phát triển sự nghiệp, anh ta bỏ đi.

“Anh không muốn cưới một người lúc nào cũng bận rộn.”

Câu nói đó đến giờ vẫn còn như một vết cắt trong lòng.

Từ đó, tôi không còn mặn mà với chuyện yêu đương nữa.

Nhưng bố tôi không hiểu.

Ông chỉ thấy một đứa con gái cô đơn.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi bác Lan—hàng xóm—đến thăm.

Bác ngồi bên giường bố tôi, nói chuyện một lúc rồi quay sang tôi.

“Hương này, bác có người quen… thằng Tuấn. Nó làm phụ hồ, nhưng hiền lành, chăm chỉ. Nhà nó cũng gần đây thôi.”

Tôi khựng lại.

“Ý bác là…?”

“Bác thấy hai đứa cũng hợp. Nếu con không chê…”

Tôi bật cười, nhưng tiếng cười gượng gạo.

“Bác đùa con à? Con… con học hành như vậy…”

“Thì sao?” Bác Lan nhìn thẳng vào tôi, “Học cao thì không được lấy người lao động à?”

Tôi cứng họng.

Bố tôi khẽ nói: “Cho bố gặp nó đi.”

Tuấn đến vào một buổi chiều.

Anh mặc áo khoác cũ, tay vẫn còn dính xi măng. Khuôn mặt đen sạm vì nắng, nhưng ánh mắt lại rất hiền.

Anh chào bố tôi, giọng chân chất.

“Cháu chào bác.”

Bố tôi nhìn anh rất lâu, rồi gật đầu.

“Ngồi đi cháu.”

Hai người nói chuyện với nhau khá lâu. Tôi ngồi ngoài sân, không muốn nghe, nhưng từng câu từng chữ vẫn lọt vào tai.

“Cháu làm nghề này lâu chưa?”

“Dạ, cũng gần mười năm rồi ạ.”

“Có vất vả không?”

“Dạ, quen rồi bác.”

Một lúc sau, bố gọi tôi vào.

“Hương, con thấy sao?”

Tôi nhìn Tuấn. Anh cũng nhìn tôi, có chút lúng túng.

Tôi không biết phải nói gì.

“Con… con cần thời gian.”

Bố tôi thở dài.

“Bố không có nhiều thời gian.”

Câu nói đó như một nhát dao.

Những ngày sau đó, Tuấn thường xuyên đến nhà.

Anh giúp sửa lại mái nhà bị dột, chặt củi, nấu cháo cho bố tôi. Những việc nhỏ thôi, nhưng anh làm rất tự nhiên, không cần ai nhờ.

Một lần, tôi hỏi:

“Anh không thấy… kỳ sao?”

“Kỳ gì?”

“Em… em học cao như vậy. Còn anh…”

Anh cười, rất nhẹ.

“Anh biết chứ. Anh cũng nghĩ em sẽ không bao giờ đồng ý.”

“Vậy sao anh vẫn đến?”

Anh nhìn vào bếp, nơi bố tôi đang nằm.

“Vì bác.”

Tôi sững lại.

“Bác nói… chỉ cần có người chăm sóc em sau này, bác yên tâm nhắm mắt. Anh… anh không muốn bác phải lo.”

Tôi không biết phải phản ứng thế nào.

Lần đầu tiên, tôi thấy có người nghĩ cho mình theo cách đó.

Không phải vì yêu.

Mà vì trách nhiệm.

Mùng Một Tết, bố tôi yếu hẳn.

Ông gần như không ăn uống được nữa, chỉ nằm đó, thở khó nhọc.

Đêm đó, ông gọi tôi lại.

“Hương… cưới đi con.”

Nước mắt tôi rơi.

“Bố đừng nói nữa…”

“Bố muốn thấy con mặc áo cưới… một lần thôi…”

Tôi nắm chặt tay ông. Bàn tay đã từng bế tôi, dắt tôi đi học, giờ chỉ còn da bọc xương.

Tôi không thể từ chối.

Đám cưới diễn ra vào mùng Hai Tết.

Không nhà hàng, không tiệc lớn. Chỉ có vài mâm cơm ở sân, bà con lối xóm đến chúc.

Tuấn mặc bộ vest mượn, không vừa lắm. Tôi mặc áo dài đỏ, ngồi bên cạnh anh mà thấy mọi thứ như một giấc mơ.

Một giấc mơ kỳ lạ.

Có người xì xào:

“Con Hương học cao thế mà lấy thằng phụ hồ à?”

“Chắc bố nó ép.”

“Phí cả đời con bé.”

Tôi nghe hết.

Nhưng tôi không phản ứng.

Vì có lẽ, họ nói đúng.

Khoảnh khắc cao trào đến khi tôi bước vào phòng bố.

Ông cố ngồi dậy, nhìn tôi trong bộ áo dài cưới.

Ánh mắt ông sáng lên.

“Đẹp… đẹp lắm con…”

Tôi quỳ xuống bên giường, nước mắt không ngừng rơi.

“Bố… con xin lỗi…”

“Không… bố cảm ơn con…”

Ông nắm tay tôi, rồi đặt vào tay Tuấn.

“Nhờ cháu… chăm sóc nó…”

Tuấn cúi đầu.

“Cháu hứa.”

Bố tôi mỉm cười.

Và đó là nụ cười cuối cùng.

Đám tang diễn ra ngay sau Tết.

Người ta vừa ăn cưới xong, lại đến viếng.

Cuộc đời đôi khi trớ trêu đến mức khó tin.

Sau tang lễ, tôi trở thành vợ của Tuấn.

Một cuộc hôn nhân không tình yêu.

Ít nhất là lúc đó, tôi nghĩ vậy.

Những ngày đầu, chúng tôi sống như hai người xa lạ.

Anh vẫn đi làm phụ hồ. Tôi ở nhà, chưa quay lại thành phố.

Có lần, tôi nói:

“Anh không cần phải cố gắng quá đâu. Nếu anh thấy không hợp… mình có thể…”

Anh ngắt lời:

“Anh đã hứa với bác.”

“Nhưng đó là vì bố em…”

“Còn em?” Anh nhìn thẳng vào tôi, “Em muốn gì?”

Tôi không trả lời được.

Vì thật ra, tôi cũng không biết mình muốn gì.

Thời gian trôi đi.

Tôi dần nhận ra một điều.

Tuấn không hoàn hảo.

Anh ít học, nói chuyện đôi khi cộc lốc, không biết cách thể hiện tình cảm.

Nhưng anh luôn ở đó.

Khi tôi ốm, anh thức đêm nấu cháo.

Khi tôi buồn, anh im lặng ngồi bên.

Khi tôi quyết định quay lại thành phố làm việc, anh không ngăn cản.

“Em cứ đi. Anh ở đây lo nhà.”

“Anh không sợ… em sẽ bỏ anh à?”

Anh cười.

“Nếu em muốn đi, anh giữ cũng không được.”

Câu nói đó, không biết vì sao, lại khiến tôi đau.

Một năm sau.

Tôi quay về quê vào dịp Tết.

Căn nhà đã được sửa sang lại. Mái ngói mới, tường sơn lại, sạch sẽ hơn trước rất nhiều.

Tuấn vẫn vậy. Vẫn áo cũ, vẫn đôi tay chai sạn.

Nhưng ánh mắt anh khi nhìn tôi… khác đi.

Ấm áp hơn.

Tối đó, tôi hỏi:

“Anh có hối hận không?”

“Hối hận gì?”

“Lấy em.”

Anh suy nghĩ một lúc.

“Có.”

Tôi sững lại.

“Vì sao?”

“Vì anh nghĩ… em xứng đáng với người tốt hơn.”

Tôi bật cười, nhưng nước mắt lại rơi.

“Anh ngốc thật.”

“Ừ, anh biết.”

Tôi nhìn anh rất lâu.

Rồi lần đầu tiên, tôi chủ động nắm tay anh.

“Em không cần người tốt hơn.”

Anh im lặng.

“Em cần người ở lại.”

Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ gây tranh cãi.

Người ta sẽ nói tôi hy sinh.

Người khác sẽ nói tôi dại dột.

Cũng có người sẽ cho rằng đó là trách nhiệm.

Nhưng với tôi, đó chỉ là một lựa chọn.

Một lựa chọn bắt đầu từ sự ép buộc của hoàn cảnh.

Nhưng kết thúc… lại là điều mà tôi không ngờ tới.

Tình yêu—có thể không đến ngay từ đầu.

Nhưng đôi khi, nó đến từ những điều giản dị nhất.

Một lời hứa.

Một bàn tay nắm lấy lúc yếu lòng.

Và một người… không rời đi.