Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt b//ồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ dù cơn gh/e/n đã lên đến đ;ỉnh đ;iểm. Về đến nhà vẫn cơm nước đề huề cho các con, tối vẫn đi tập yoga cho dáng đẹp, rồi lên giường ngủ một giấc thật ngon.
Tưởng chừng chính thất sẽ th;ất s;ủng nhưng đêm hôm đó tự dưng chồng lại mò về rồi t/á/i mặt khi nhận tin s/é/t đ/á-nh..Tối thứ Bảy, buộc tóc gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng rồi dắt xe ra khỏi cổng. Thảo – cô bạn thân từ thời đại học, vừa nhắn “Tao đang thèm ốc, đi không?”, tôi gật đầu cái rụp. Mấy tháng rồi tôi đâu còn thời gian tụ tập. Bữa cơm, giấc ngủ, công việc, con cái… mọi thứ cứ v/ắt k/iệt tôi từng chút một. Nhưng tôi vẫn ổn. Tôi phải ổn.
Gặp nhau ở quán ốc quen trong hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Trãi, hai đứa vừa ngồi xuống thì trời đổ mưa rả rích. Cơn mưa Sài Gòn ào đến rồi tạnh, như lòng người đôi khi cũng đến rồi đi vội vã. Chúng tôi vừa ăn vừa kể chuyện linh tinh, toàn những chuyện cũ kỹ và vô thưởng vô phạt, như cách bạn bè giữ nhau qua những ngày đời quá mỏi.
9 giờ hơn, khi đang tính kêu thêm đĩa nghêu hấp sả, tôi với Thảo nghe tiếng xe thắng gấp trước khách sạn mini đối diện bên kia đường. Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, tay ôm eo một cô gái váy ngắn, vừa bước xuống khỏi chiếc ô tô quen thuộc. Tôi thoáng thấy bóng dáng quen lắm, tim tôi như có ai bóp nghẹt.
Không thể nhầm được. Đó là chồng tôi – Minh.
Cô gái đi bên cạnh trẻ hơn tôi, tóc uốn xoăn, dáng người nhỏ nhắn, lưng trần lộ rõ hình x/ă/m con b/ướm sau gáy. Họ không vội vã nhưng cũng chẳng e dè. Anh ấy bước vào khách sạn như thể nơi đó đã quá quen thuộc.
Tôi chết lặng.
“Trời ơi… có phải chồng mày không đó?” – Thảo thốt lên, tay cô ấy đặt lên tay tôi như một cái níu kéo tỉnh táo.
Tôi gật đầu, nuốt xuống cơn tức nghẹn họng. Bên trong ng/ực mình như có ai cào cấu, tim đập dồn dập. Nhưng mặt tôi thì bình thản đến kỳ lạ. Không khóc, không la, không làm ầm lên. Tôi chỉ… ngồi đó, mắt dán chặt vào cánh cửa kính khách sạn khép lại sau lưng họ.
“Tao có nên qua không?” – Tôi hỏi Thảo, câu hỏi vô nghĩa vì chính tôi đã biết câu trả lời.
“Không. Mày không nên.” – Thảo nói, và tôi thở dài.
Tôi ăn thêm vài con ốc, miệng đắng nghét. Một người phụ nữ biết chồng ngoại tình, nhưng vẫn bình thản nhai từng con ốc, thì trong lòng cô ấy chắc đã không còn gì để sợ nữa.
Về đến nhà, tôi vẫn đi ngang phòng khách, hỏi han con trai lớn bài vở thế nào, dặn con gái út đừng xem YouTube quá khuya. Vào bếp, tôi hâm lại thức ăn cho bữa tối anh ấy chưa về ăn. Tôi không đập bể cái tô nào, cũng không lôi điện thoại gọi hỏi “Anh đang ở đâu?”, càng không dằn vặt bản thân rằng có phải tôi quá tệ để bị phản bội.
Tôi đã thấy rồi. Thấy tận mắt.
Nhưng tôi không hành xử như cách đàn bà thường thấy trong phim. Tôi không muốn gào khóc ngoài khách sạn, không muốn biến mình thành trò cười giữa đêm. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ, là trụ cột của một gia đình vẫn đang chạy đều. Tôi chọn cách gi/ả vờ nhắm mắt.
Tối hôm đó, tôi vẫn đi tập yoga. Dáng tôi cần đẹp – không phải để giữ chồng – mà để giữ mình. Tôi không cần anh ta thấy tôi trẻ hơn, thon thả hơn, xinh hơn. Tôi cần bản thân cảm thấy tôi xứng đáng hơn chính cái nỗi đau mà tôi đang chịu đựng….

…Tôi tập xong yoga lúc gần 10 giờ. Người mệt rã nhưng đầu óc lại nhẹ đi kỳ lạ. Tôi về nhà, tắm nước ấm, chăm sóc da, sấy tóc cẩn thận rồi lên giường. Hai con đã ngủ say. Tôi kéo chăn, ngủ một giấc thật ngon, như thể không có gì xảy ra.
Khoảng gần 1 giờ sáng, cửa nhà mở khẽ.
Tôi nghe rất rõ tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng bước chân quen thuộc mà bấy lâu tôi từng mong chờ mỗi đêm. Minh về. Mùi nước hoa lạ theo anh ta lẩn vào phòng ngủ.
Anh ta đứng ở cửa một lúc, có lẽ nghĩ tôi đã ngủ say. Tôi vẫn nhắm mắt, thở đều, giả vờ như chưa từng nhìn thấy gì ở khách sạn tối nay.
Minh khẽ nằm xuống cạnh tôi, lưng quay về phía tôi. Một bàn tay đưa ra, chạm nhẹ vào eo tôi, dò xét. Tôi không phản ứng. Anh ta rút tay lại, thở dài.
Vài phút sau, điện thoại anh ta rung lên dữ dội.
Tôi mở mắt.
Minh bật dậy, nhìn màn hình. Ánh sáng xanh hắt lên gương mặt anh ta — tái mét.
– “Alo?” – giọng anh ta khàn đi.
Đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông lạ, dứt khoát:
– “Anh Minh phải không? Tôi gọi từ Bệnh viện Hoà Bình. Cô gái tên Linh, người đi cùng anh tối nay, vừa được đưa vào cấp cứu sau tai nạn giao thông. Trước khi hôn mê, cô ấy khai anh là người thân cần liên hệ.”
Minh chết sững.
– “Tai… tai nạn gì?”
– “Xe ô tô mất lái, tình trạng rất nguy kịch. Ngoài ra… cô ấy đang mang thai gần 8 tuần. Gia đình bên đó chưa liên lạc được, mong anh tới ngay.”
Điện thoại rơi xuống nệm.
Căn phòng im phăng phắc.
Tôi xoay người, nhìn thẳng vào gương mặt người chồng đầu ấp tay gối suốt mười mấy năm. Lần đầu tiên, tôi thấy anh ta hoảng loạn đến thế. Không còn dáng vẻ tự tin, không còn vẻ gia trưởng thường ngày. Chỉ là một người đàn ông bị sự thật tát thẳng vào mặt.
– “Thai…?” – anh ta lắp bắp – “Em nghe nhầm không?”
Tôi ngồi dậy, kéo áo khoác, giọng bình thản đến chính tôi cũng ngạc nhiên:
– “Không. Tôi nghe rất rõ.”
Minh nhìn tôi như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm:
– “Em… em nghe anh giải thích…”
Tôi mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ.
– “Anh đi đi. Người ta đang đợi.”
Anh ta lao ra khỏi nhà trong bộ dạng rối bời.
Đêm đó, tôi thức trắng
Không phải để khóc.
Mà để suy nghĩ tỉnh táo nhất trong đời.
Tôi mở laptop, đăng nhập tài khoản chung. Những khoản tiền tôi từng âm thầm để dành, những giấy tờ tôi đã lặng lẽ sao lưu từ lâu. Tôi nhận ra: mình đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi, chỉ là không dám gọi tên.
Gần sáng, Minh về.
Anh ta quỳ xuống ngay giữa phòng khách, giọng khàn đặc:
– “Cô ta không qua khỏi… bác sĩ nói sốc mất máu. Cái thai… cũng không giữ được.”
Tôi không nói gì.
– “Anh sai rồi… Anh xin lỗi… Em đừng làm lớn chuyện, các con sẽ khổ…”
Tôi nhìn anh ta rất lâu, rồi chậm rãi nói:
– “Anh yên tâm. Tôi không làm lớn.”
Anh ta ngẩng lên, ánh mắt lóe hy vọng.
Tôi đặt xấp giấy xuống bàn:
– “Tôi chỉ làm đúng chuyện.”
Đơn ly hôn.
Bản phân chia tài sản.
Và bản sao hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đứng tên tôi và các con, mà anh ta chưa từng biết tôi đã âm thầm chuyển quyền thụ hưởng từ hai năm trước.
– “Anh ký đi.” – Tôi nói – “Tôi không lấy hết. Tôi chỉ lấy phần của mình và phần của con.”
Minh run rẩy cầm bút.
Sau tất cả
Ba tháng sau, tôi đưa hai con chuyển sang căn hộ mới. Tôi vẫn đi yoga mỗi tối. Vẫn ăn ốc với Thảo cuối tuần. Vẫn cười, vẫn sống tử tế.
Có người hỏi tôi:
– “Sao hôm đó chị bình thản vậy?”
Tôi chỉ trả lời:
“Vì có những lúc, im lặng không phải là tha thứ.
Mà là lúc người phụ nữ đã chuẩn bị rời đi trong tư thế ngẩng cao đầu.”