Tôi Cưới Một Cô Gái không nói được Ở Làng. 1 Năm Sau, Một Hàng Xe Hơi Hạng Sang Đậu Trước Cửa — Và Những Gì Xảy Ra Tiếp Theo Khiến Tôi điếng người

Tin Tức

Nếu có ai hỏi tôi: “Anh có yêu vợ mình không?”
Tôi sẽ không trả lời ngay được.

Bởi vì câu chuyện của chúng tôi… bắt đầu không phải bằng tình yêu.

Tôi tên Nam, ba mươi hai tuổi, sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo ven sông. Gia đình tôi làm nông, quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Bố mất sớm, mẹ tôi một mình nuôi hai anh em ăn học.

Tôi không giỏi giang gì, học xong cấp ba thì ở nhà phụ mẹ, rồi sau đó đi làm thợ xây. Cuộc sống cứ đều đều trôi qua, không có gì đặc biệt.

Cho đến năm tôi ba mươi mốt tuổi.

Ở làng tôi, đàn ông qua ba mươi mà chưa lấy vợ thì bắt đầu bị gọi là “ế”. Họ hàng, hàng xóm ai gặp cũng hỏi, rồi xen vào những câu nửa đùa nửa thật:

“Chắc nó kén lắm.”
“Hay có vấn đề gì không mà chưa lấy vợ?”

Tôi cười trừ.

Không phải tôi kén.

Chỉ là… tôi chưa gặp ai khiến mình muốn gắn bó.

Nhưng rồi áp lực gia đình, áp lực tuổi tác, khiến tôi bắt đầu nghĩ: hay là cứ cưới một người tử tế, rồi tình cảm sẽ đến sau.

Và đúng lúc đó, mẹ tôi nhắc đến một người.

“Con bé Hương ở cuối làng, mồ côi từ nhỏ, sống với bà ngoại. Nó hiền lành, chịu khó… chỉ có điều…”

Mẹ tôi ngập ngừng.

“Chỉ có điều gì?”

“Nó không nói được.”

Tôi im lặng.

Ở quê, chuyện đó không phải hiếm, nhưng cũng không dễ chấp nhận.

Một người vợ không nói được—đồng nghĩa với việc không thể giao tiếp bình thường, không thể chia sẻ, không thể cãi nhau… và có lẽ cũng không thể hiểu hết nhau.

Tôi hỏi:
“Mẹ thấy… có ổn không?”

Mẹ nhìn tôi rất lâu:
“Ổn hay không là do con. Nhưng mẹ thấy… nó là người tốt.”

Tối hôm đó, tôi không ngủ được.

Cuối cùng, tôi quyết định đến gặp cô ấy.

Nhà Hương nằm ở cuối làng, sát bờ sông. Một căn nhà nhỏ, cũ kỹ, nhưng gọn gàng.

Khi tôi đến, Hương đang ngồi giặt đồ ngoài sân.

Cô ấy ngẩng lên.

Ánh mắt trong veo.

Không son phấn. Không trang điểm. Khuôn mặt thanh tú, nhưng có gì đó rất… tĩnh lặng.

Tôi chào. Cô ấy không nói, chỉ gật đầu, rồi mỉm cười.

Nụ cười đó khiến tôi bất ngờ.

Không phải vì nó đẹp.

Mà vì nó… thật.

Chúng tôi ngồi nói chuyện—chính xác hơn là tôi nói, còn cô ấy viết.

Hương mang ra một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khi tôi hỏi gì, cô ấy sẽ viết câu trả lời rồi đưa cho tôi đọc.

Tôi hỏi:
“Em có thấy buồn vì không nói được không?”

Cô ấy viết:
“Có. Nhưng em quen rồi.”

Tôi hỏi:
“Nếu lấy chồng… em có sợ không?”

Cô ấy dừng lại một chút.

Rồi viết:
“Em chỉ sợ lấy nhầm người.”

Tôi nhìn dòng chữ đó, không biết phải trả lời thế nào.

Trước khi về, tôi hỏi:
“Em có muốn… lấy anh không?”

Hương nhìn tôi.

Rất lâu.

Rồi cô ấy gật đầu.

Không một lời.

Nhưng tôi cảm thấy… đó là một quyết định rất lớn.

Và thế là, chúng tôi cưới nhau.

Đám cưới diễn ra đơn giản.

Không rình rang, không đông đúc.

Nhiều người xì xào:

“Thằng Nam cưới con câm à?”
“Chắc ế quá nên vơ đại.”

Tôi nghe.

Nhưng tôi không phản ứng.

Vì tôi biết, mình cũng không chắc quyết định này là đúng hay sai.

Những ngày đầu sau cưới, cuộc sống của chúng tôi… kỳ lạ.

Không có những cuộc trò chuyện như các cặp vợ chồng khác.

Không có những câu hỏi han, tâm sự.

Chỉ có sự im lặng.

Nhưng không phải là im lặng khó chịu.

Mà là một kiểu im lặng… dễ chịu đến lạ.

Hương dậy rất sớm, nấu ăn, dọn dẹp, rồi ra đồng cùng tôi. Cô ấy làm việc không biết mệt, luôn âm thầm giúp đỡ mọi thứ.

Mỗi lần tôi mệt, cô ấy chỉ lặng lẽ đưa cho tôi một cốc nước, hoặc một chiếc khăn.

Không cần nói.

Nhưng tôi hiểu.

Dần dần, tôi bắt đầu quen với sự hiện diện của cô ấy.

Thậm chí… tôi bắt đầu thấy thiếu nếu không có cô ấy bên cạnh.

Một năm trôi qua.

Tôi không nhận ra mình đã thay đổi từ lúc nào.

Tôi không còn thấy cô ấy “không nói được” là một vấn đề.

Ngược lại, tôi thấy… cô ấy hiểu tôi hơn bất kỳ ai.

Và rồi, một buổi sáng.

Một buổi sáng mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Tôi đang ngồi ăn cơm thì nghe tiếng ồn ào ngoài cổng.

Tiếng xe.

Nhiều xe.

Tôi bước ra.

Và đứng sững lại.

Trước cửa nhà tôi là một hàng xe hơi hạng sang.

Đen bóng.

Nối đuôi nhau.

Cả làng kéo đến xem, xì xào bàn tán.

“Chuyện gì vậy?”
“Nhà thằng Nam có chuyện gì thế?”

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì cửa một chiếc xe mở ra.

Một người đàn ông trung niên bước xuống.

Ăn mặc lịch sự, dáng vẻ uy nghiêm.

Ông ta nhìn quanh, rồi hỏi:

“Đây có phải nhà của… Hương không?”

Tim tôi đập mạnh.

“Đúng… nhưng ông là ai?”

Ông ta không trả lời tôi.

Ông ta nhìn về phía sau lưng tôi.

Hương đang đứng đó.

Ánh mắt cô ấy… khác hẳn.

Không còn là sự tĩnh lặng quen thuộc.

Mà là… một thứ gì đó sâu hơn.

Người đàn ông bước đến gần, giọng run run:

“Tiểu thư… cuối cùng tôi cũng tìm được cô.”

Cả làng chết lặng.

Tôi quay sang nhìn Hương.

“Tiểu… thư?”

Hương cúi đầu.

Không nhìn tôi.

Người đàn ông tiếp tục:
“Tôi là quản gia của gia đình cô. Bố mẹ cô… đã tìm cô suốt hai mươi năm nay.”

Tôi cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

“Chuyện này là sao?”

Ông ta quay sang tôi:
“Cô ấy là con gái của một gia đình rất lớn. Năm xưa bị bắt cóc, sau đó thất lạc. Chúng tôi tìm mãi… đến bây giờ mới có manh mối.”

Tôi nhìn Hương.

“Có phải không?”

Cô ấy không trả lời.

Chỉ đưa tay… viết lên cuốn sổ quen thuộc.

“Em xin lỗi.”

Hai chữ.

Đơn giản.

Nhưng như một nhát dao.

“Tại sao em không nói cho anh biết?”

Hương viết tiếp:
“Em không nhớ rõ. Chỉ biết mình không giống người ở đây. Nhưng em sợ… nếu biết sự thật, em sẽ mất cuộc sống này.”

“Cuộc sống này… là gì?”

Cô ấy nhìn tôi.

Lần đầu tiên, nước mắt rơi.

“Là anh.”

Không khí như đông cứng lại.

Người quản gia bước lên:
“Thưa cô, gia đình đang chờ. Mời cô về.”

Tôi nhìn Hương.

Cô ấy nhìn tôi.

Một ánh nhìn mà tôi không bao giờ quên.

Không cần lời.

Nhưng tôi hiểu.

Cô ấy đang đứng giữa hai lựa chọn.

Quá khứ… và hiện tại.

Danh phận… và tình cảm.

Cuối cùng, cô ấy viết một dòng:

“Em phải đi.”

Tôi gật đầu.

Không giữ.

Không níu.

Vì tôi biết, có những thứ… không thuộc về mình.

Hương bước lên xe.

Cánh cửa đóng lại.

Hàng xe lăn bánh.

Bụi bay mù mịt.

Cả làng vẫn đứng đó.

Còn tôi… đứng một mình.

Ba tháng sau.

Tôi nhận được một lá thư.

Không có người gửi.

Chỉ có nét chữ quen thuộc.

“Anh Nam,
Em đã nhớ lại tất cả. Gia đình, quá khứ, mọi thứ. Nhưng có một điều em không thể quên—là một năm sống cùng anh.
Họ nói em có thể có tất cả. Nhưng em nhận ra… em chỉ cần một thứ.
Nếu anh còn chờ, em sẽ quay về.
Còn nếu không… em sẽ không làm phiền anh nữa.
— Hương”

Tôi đọc đi đọc lại lá thư.

Rồi nhìn ra con đường trước nhà.

Nơi cô ấy đã rời đi.

Tôi không biết mình nên làm gì.

Giữ cô ấy… hay buông cô ấy.

Giữ một người mà tôi không chắc mình xứng đáng.

Hay buông một người mà tôi không muốn mất.

Có lẽ, câu trả lời… không nằm ở tôi.

Mà nằm ở chính cô ấy.

Và có lẽ, nếu có một ngày nào đó, một chiếc xe lại dừng trước cửa nhà tôi…

Tôi sẽ không đứng im nữa.

Tôi sẽ bước ra.

Và lần này—

tôi sẽ không để cô ấy đi.