Tôi gặp anh vào một buổi chiều mưa—cái kiểu mưa dai dẳng của thành phố, không ào ạt nhưng đủ để khiến lòng người ướt sũng.
Khi ấy, tôi đang nằm trên giường bệnh, tay truyền dịch, mắt nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát. Căn phòng bệnh rộng nhưng trống trải. Hai giường bên cạnh có người nhà túc trực, tiếng nói chuyện khe khẽ, tiếng bóc hộp cơm, tiếng thở dài… tất cả đều khiến tôi càng thêm cô độc.
Còn tôi—không có ai.
Không một người thân, không một cuộc gọi hỏi han.
Thật ra… cũng không phải là không có. Chỉ là… tôi không còn ai muốn gọi.
“Cô chưa ăn gì à?”
Giọng nói ấy vang lên, kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ rối bời.
Tôi quay đầu lại.
Một người đàn ông đứng ở cửa phòng. Áo mưa còn chưa kịp cởi, tóc ướt, khuôn mặt rám nắng, đôi mắt sâu nhưng hiền. Chiếc mũ bảo hiểm cũ kẹp dưới nách.
“Anh… gọi tôi à?” tôi khẽ hỏi.
“Ừ,” anh gật đầu, bước vào. “Nãy tôi chở cô vào viện. Thấy cô ngất giữa đường, nên… tôi theo vào luôn.”
Tôi sững lại.
À… thì ra là anh.
Tôi chỉ nhớ lờ mờ mình bị choáng, rồi mọi thứ tối sầm lại.
“Cảm ơn anh… nhưng anh không cần phải—”
“Cô chưa ăn gì đúng không?” anh cắt ngang.
Tôi im lặng.
Thật ra là có. Nhưng là từ sáng.
Anh thở dài, đặt túi nilon lên bàn.
“Tôi mua ít cháo. Ăn tạm đi.”
“Anh… không cần làm vậy đâu…”
“Không cần khách sáo,” anh nói, giọng bình thản. “Ở đây… không có ai chăm cô mà.”
Câu nói ấy… như một nhát dao.
Tôi quay mặt đi.
“Cảm ơn…”
Anh tên Minh.
Là xe ôm.
Không phải công nghệ. Là kiểu xe ôm truyền thống—ngồi ở góc phố, chờ khách, mưa nắng gì cũng chạy.
Những ngày sau đó, anh vẫn đến.
Không đều đặn giờ giấc, nhưng ngày nào cũng xuất hiện ít nhất một lần.
Có hôm mang cháo, có hôm mang trái cây, có hôm chỉ ngồi đó, không nói gì.
“Anh không bận à?” tôi hỏi.
“Bận chứ,” anh cười nhẹ. “Nhưng… tranh thủ được thì qua.”
“Vì sao?”
Anh im lặng một chút.
“Vì tôi thấy… cô giống một người.”
Tôi không hỏi thêm.
Còn anh… cũng không nói nữa.
Những ngày nằm viện dài như vô tận.
Tôi bắt đầu quen với sự có mặt của anh.
Quen với việc có người hỏi “Hôm nay thấy sao?”
Quen với việc có người gọt táo, đổ nước, nhắc uống thuốc.
Có những lúc, tôi tự hỏi—tại sao một người xa lạ… lại đối xử với tôi như vậy?
“Anh không sợ phiền à?” tôi hỏi một lần nữa.
“Không,” anh đáp.
“Nhưng tôi… không có gì để trả ơn.”
Anh cười.
“Tôi không cần.”
“Vậy anh cần gì?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt ấy… có gì đó rất lạ.
“Tôi chỉ cần… cô sống tốt.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Ngày thứ năm.
Bác sĩ nói tôi phải làm thêm một xét nghiệm.
Chi phí không nhỏ.
Tôi nhìn tờ giấy, tay run run.
Trong tài khoản… gần như không còn gì.
Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ. Rằng một mình cũng có thể sống tốt.
Nhưng đến lúc này… tôi mới hiểu, con người ta không thể lúc nào cũng tự gồng mình được.
“Thiếu tiền à?” Minh hỏi.
Tôi vội giấu tờ giấy.
“Không… không sao đâu…”
Anh không nói gì. Chỉ nhìn tôi.
Rồi lặng lẽ đứng dậy.
“Đợi tôi.”
“Anh đi đâu?”
“Đi một chút.”
Chiều hôm đó, anh quay lại.
Áo ướt sũng. Tay cầm một xấp tiền.
“Cô cầm lấy.”
Tôi sững sờ.
“Anh… làm gì vậy?”
“Tiền viện phí.”
“Không! Tôi không thể nhận—”
“Cô cần.”
“Nhưng tôi không thể—”
“Coi như tôi cho vay.”
Tôi lắc đầu.
“Anh không hiểu… tôi không biết khi nào mới trả được…”
“Không sao.”
“Anh không sợ tôi quỵt à?”
Anh cười.
“Nếu cô quỵt… thì chắc là cô cũng không sống nổi lâu để quỵt.”
Tôi bật cười… rồi lại khóc.
“Anh… đúng là đồ tệ…”
“Ừ,” anh gật đầu. “Nhưng mà… cô vẫn phải sống.”
Tôi bắt đầu tò mò về anh.
Một người xe ôm… lấy đâu ra số tiền đó?
“Anh có gia đình không?” tôi hỏi.
“Có.”
“Vợ con?”
“Không.”
“Vậy là…?”
Anh không trả lời.
Chỉ nói một câu:
“Tôi từng có.”
Ngày thứ bảy.
Tôi xuất viện.
Minh đến từ sớm, giúp tôi làm thủ tục.
“Cô có chỗ ở chưa?” anh hỏi.
Tôi im lặng.
Thật ra… căn phòng trọ của tôi đã bị chủ nhà khóa cửa vì nợ tiền.
“Tạm thời… chưa.”
Anh gật đầu.
“Nếu cô không ngại… có thể về chỗ tôi.”
Tôi giật mình.
“Anh nói gì?”
“Tôi có một phòng nhỏ. Không tiện nghi gì, nhưng… có chỗ ngủ.”
Tôi nhìn anh.
Một người đàn ông tôi mới quen chưa đầy một tuần.
“Anh không sợ… tôi là người xấu à?”
Anh cười.
“Tôi không có gì để mất.”
Câu trả lời ấy… khiến tôi không nói được gì.
Tôi đã theo anh.
Không phải vì tin tưởng hoàn toàn.
Mà vì… tôi không còn lựa chọn nào khác.
Căn phòng của anh nằm trong một con hẻm nhỏ.
Chật, cũ, nhưng sạch sẽ.
Có một chiếc giường, một cái bàn, và… rất nhiều ảnh.
Ảnh của một cô gái.
Ở nhiều độ tuổi khác nhau.
“Đó là ai?” tôi hỏi.
Anh đứng im.
“Con gái tôi.”
Tôi sững lại.
“Nhưng anh nói… anh không có con…”
“Không còn nữa.”
Không khí chùng xuống.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
Anh không trả lời.
Chỉ nói:
“Cô nghỉ đi.”

Đêm đó, tôi không ngủ được.
Tôi bước ra ngoài.
Thấy anh ngồi một mình, nhìn vào bức ảnh lớn treo trên tường.
Một cô gái khoảng 20 tuổi, cười rất tươi.
“Cô ấy… giống em.”
Giọng anh vang lên.
Tôi giật mình.
“Anh… nói gì?”
Anh quay lại.
Ánh mắt đỏ hoe.
“Cô ấy tên là Linh.”
Tim tôi đập mạnh.
“Còn em… tên gì?”
Tôi nuốt khan.
“…Linh.”
Anh cười—một nụ cười méo mó.
“Đúng rồi… giống thật.”
Tôi bắt đầu thấy bất an.
“Anh… đang nói gì vậy?”
Anh đứng dậy.
Bước lại gần tôi.
“Tôi tìm em… suốt 5 năm.”
Tôi lùi lại.
“Anh nhầm người rồi…”
“Không nhầm.”
“Anh điên rồi!”
“Em bỏ nhà đi… đổi tên… cắt đứt liên lạc…”
“Dừng lại!”
Tôi hét lên.
“Anh đang nói về ai vậy?!”
Anh nhìn tôi.
Rồi… lấy ra một tấm ảnh cũ.
Một gia đình ba người.
Người đàn ông… là anh.
Người phụ nữ… tôi không biết.
Còn cô gái ở giữa…
là tôi.
Không.
Không thể nào.
Tôi lắc đầu.
“Không… không thể…”
“Em là con gái tôi.”
Câu nói ấy…
như sét đánh ngang tai.
Tôi ngã quỵ.
Mọi ký ức… như vỡ tung.
Tôi nhớ lại—một ngôi nhà nhỏ, một người cha nghiêm khắc, một lần cãi vã, rồi tôi bỏ đi.
Tôi đã thề… sẽ không bao giờ quay lại.
Tôi đổi tên.
Cắt đứt tất cả.
Và giờ…
người đàn ông đã cứu tôi, chăm sóc tôi, ở bên tôi suốt những ngày tôi yếu đuối nhất…
lại chính là cha tôi.
“Vì sao… anh không nói sớm?” tôi run rẩy.
Anh cười buồn.
“Tôi không chắc… em có muốn nhận tôi không.”
“Vậy tại sao anh vẫn…”
“Vì em là con tôi.”
Tôi bật khóc.
“Nhưng… em đã bỏ anh…”
“Không sao.”
“Em đã hận anh…”
“Không sao.”
“Em đã quên anh…”
Anh im lặng.
Rồi nói:
“Nhưng tôi… chưa từng quên em.”
Đêm đó, chúng tôi ngồi bên nhau.
Không còn khoảng cách.
Chỉ còn những giọt nước mắt… và những năm tháng đã mất.
“Anh… xin lỗi,” tôi thì thầm.
“Không,” anh lắc đầu. “Là bố xin lỗi.”
Tôi ôm anh.
Lần đầu tiên… sau 5 năm.
Câu chuyện của tôi…
có lẽ sẽ khiến nhiều người tranh cãi.
Rằng tôi vô ơn.
Rằng anh đáng trách.
Rằng cả hai đều sai.
Nhưng với tôi—
điều quan trọng nhất là…
giữa một thế giới đầy những mối quan hệ mong manh…
vẫn có một thứ không bao giờ mất đi.
Đó là…
tình thân.
Dù có đi xa đến đâu.
Dù có lạc lối thế nào.
Thì đến cuối cùng…
vẫn sẽ có một người…
đứng lại chờ bạn.
Chỉ là—
bạn có đủ can đảm…
để quay về hay không.