Gιả vờ saү ƌể tҺử lòпg vợ và cáι kết kҺιếп tȏι cҺ::ết lặпg..

Tin Tức

Gιả vờ saү ƌể tҺử lòпg vợ và cáι kết kҺιếп tȏι cҺết lặпg…

Tôi lảo đảo đẩy cánh cửa nhà, mùi rư;ợ;u r;ẻ ti;ề;n tôi cố tình tưới khắp áo quần nồng nặc xộc vào mũi. Cơ thể tôi đổ ập xuống ghế sofa, mắt nhắm nghiền nhưng tai vểnh lên nghe ngóng. Trong phòng ngủ, giọng Lan – vợ tôi – thì thầm khẩn trương qua điện thoại: “Anh ấy sa;y n;ặng rồi… Mai em chuyển cho anh 50 tri;ệu nhé. Đừng để ai biết, nhất là mẹ anh.” Tim tôi như bị ai bóp nghẹn. 50 tr;iệu? Chuyển cho “anh” nào? Đêm nay là lần thứ ba tôi giả vờ say để thử lòng vợ.

 

Chúng tôi cưới nhau bảy năm, có thằng con trai Minh mới sáu tuổi. Mẹ tôi bị ung thư vú giai đoạn muộn, nằm viện Chợ Rẫy đã ba tháng nay. Viện phí mỗi tháng ngốn hơn trăm triệu, nhà chúng tôi vay ngân hàng gần bốn trăm tr;iệu. Tôi làm sale bất động sản, thu nhập bấp bênh, tháng tốt cũng chỉ hơn mười lăm triệu. Lan làm kế toán cho công ty nhỏ, lương mười lăm triệu. Dạo gần đây Lan về nhà lúc chín mười giờ tối, hay mua quần áo hiệu, trang sức mới, điện thoại thì lúc nào cũng cất kỹ trong túi, hay cười một mình khi nhắn tin. Mẹ tôi nằm viện vẫn hay gọi về cằn nhằn: “Con dâu mày không lo cho gia đình, chỉ biết tiêu xài bừa bãi.”

Tôi nghi ngờ từ tháng trước. Để thử, tôi bắt đầu giả s;ay. Lần đầu, tôi nghe Lan gọi điện: “Anh yên tâm, anh ấy không biết đâu.” Lần thứ hai, cô ấy nói “Em sẽ lo được”. Và đêm nay, con số cụ thể 50 triệu khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi nằm đó, nước mắt lăn dài khóe mắt nhưng không dám lau. Hình ảnh ngày cưới ùa về, Lan mặc áo dài trắng, nắm tay tôi thề “Em sẽ bên anh mãi mãi”. Giờ thì sao? Cô ấy đang chuyển tiền cho người đàn ông khác khi tôi “say”?

Sáng hôm sau, tôi giả vờ đau đầu, nằm li bì. Lan dậy sớm nấu cháo, đút cho tôi ăn, mắt cô ấy quầng thâm. “Anh uống ít rư;ợu đi, con Minh nó lo cho bố lắm.” Con trai tôi chạy lại ôm cổ: “Bố đừng say nữa nhé.” Lòng tôi nhói đau. Mẹ tôi gọi video từ bệnh viện, giọng yếu ớt: “Lan nó có mua thuốc bổ cho mẹ không? Hay nó giấu tiền tiêu riêng?” Lan đứng bên im lặng, chỉ cười gượng.

Drama bắt đầu chồng chất. Chiều hôm đó, tôi lục túi Lan khi cô tắm, thấy lịch hẹn “Gặp anh A lúc 8h tối quán cà phê gần công ty”. Tay tôi run bần bật. Tối đó Lan về muộn hơn, tôi cãi to: “Mày có bồ rồi hả? Tiền nhà mày chuyển cho thằng nào?” Lan khóc, giọng nghẹn: “Anh nghi oan em rồi. Em chỉ lo cho gia đình thôi.” Mẹ tôi ở viện nghe tin, gọi về quát: “Con dâu hư hỏng, mày phải cương quyết. Nhà mình nghèo, nó mà lấy tiền đi theo trai thì mẹ chết không nhắm mắt.”

Tôi đau đớn tột cùng. Ban ngày tôi chạy sales, tối về giả say để nghe lé;n. Mỗi lần Lan chăm sóc tôi, lau mặt, th;ay quần áo, tôi lại thấy tim mình r;ỉ m;áu. Cô ấy vẫn dịu dàng, vẫn hỏi han công việc, vẫn ôm con ngủ. Nhưng điện thoại thì luôn bị xóa tin nhắn. Một lần, con Minh vô tình nói: “Hôm qua mẹ dẫn con đi gặp chú, chú đưa kẹo cho con.” Tôi hỏi thêm, con bảo “Chú tên A, mẹ gặp hoài”. Cái lạnh chạy dọc sống lưng.

Áp lực công việc và gia đình đè nặng. Doanh số tôi tháng này thấp kỷ lục, sếp la mắng. Về nhà, mẹ tôi chuyển sang ICU, bác sĩ báo viện phí sắp tăng gấp đôi nếu không mổ kịp. Tôi tuy;ệt vọng, uống thật một ít rư;ợ;u để quên. Lan ngồi bên, nắm tay tôi: “Anh đừng lo, em sẽ lo được.” Lời nói ấy khiến tôi càng nghi ngờ. Cô ấy lấy tiền đâu mà lo?

Mâu thuẫn leo thang khi tôi phát hiện Lan bán chiếc nhẫn cưới cũ của mình. “Mày bán vàng đi đâu?” Tôi gằn giọng. Lan cúi đầu: “Em cần tiền gấp.” Mẹ tôi biết, càng tin Lan giấu tiền cho bồ. Bà bảo hàng xóm: “Con dâu tao hư, nó có người khác rồi.” Tin đồn lan ra, bạn bè tôi xì xào. Tôi cảm giác mình là thằng chồng bị cắm sừng, bất lực, nước mắt rơi trong toilet công ty.

Tôi quyết định thử lần cuối. Đêm đó, tôi đổ rư;ợ;u lên người nhiều hơn, gi;ả; s;ay nặng, nằm sõng soài trên sàn nhà. Lan hoảng hốt dìu tôi lên giường, lau mặt cho tôi bằng khăn ấm. Mùi xà phòng từ tay cô ấy khiến tôi nhớ những năm tháng đầu yêu nhau. Rồi cô ấy ra góc phòng, gọi điện thoại. Giọng run run: “Phải làm nhanh thôi anh ạ. Nếu anh ấy biết sự thật, anh ấy sẽ chế;t m;ất… Em không muốn anh ấy đau lò;ng thêm nữa. Tiền em chuyển khoản rồi, anh chuẩn bị giấy tờ sang tên đi…”

M;áu dồn lên đầu tôi, tay chân run rẩy không kìm được. Sự thật sắp lộ, tôi đang sốc đến mức muốn gào lên.

……………………………………………

Tôi bật dậy như lò xo, chỉ tay vào mặt Lan………………………………………..

: “Mày đang làm cái quái gì vậy hả? Ngoại tình à? Chuyển tiền cho thằng bồ khi tao say hả? Tao nghe hết rồi!” Lan tái mét mặt, điện thoại rơi xuống đất. Cô ấy lùi lại, nước mắt trào ra: “Anh… anh biết hết rồi sao?”

Lan quỳ xuống, ôm chân tôi, khóc nức nở. “Anh ơi… em biết anh giả say từ lần đầu tiên. Em ngửi thấy mùi rượu không phải rượu thật, anh chỉ tưới lên quần áo thôi. Nhưng em không nói ra vì em hiểu anh đang nghi ngờ em.” Tôi chết lặng. Cô ấy tiếp tục, giọng vỡ òa: “Thực ra… anh mới là người bị bệnh. Hai tháng trước, anh đi khám sức khỏe định kỳ, bác sĩ phát hiện anh bị ung thư gan giai đoạn ba. Em giấu anh vì sợ anh sốc, sợ anh bỏ rơi mẹ và con. Người em gặp là luật sư – anh A, bạn học cũ của em. Em đang bán căn hộ riêng em được bố mẹ để lại trước khi cưới, bán cả nhẫn cưới cũ, vay mượn bạn bè để gom tiền chữa trị cho anh. 50 triệu hôm nay là tiền em chuyển cọc cho bệnh viện lớn ở Singapore để sắp xếp ca mổ. Em không muốn anh biết vì anh đang gánh nặng mẹ, nếu anh biết bệnh của mình, anh sẽ gục ngã mất…”

Tôi đứng như trời trồng, đầu óc quay cuồng. Tất cả những hiểu lầm, những lời oan ức, những đêm giả say… hóa ra tôi đã nghi oan người phụ nữ đang hy sinh tất cả vì tôi. Lan ôm tôi, nước mắt thấm ướt áo: “Em chịu đựng mẹ anh cằn nhằn, chịu oan từ anh, vì em chỉ muốn anh sống. Em yêu anh và con lắm.”

Những ngày sau đó, mọi thứ thay đổi. Tôi nằm viện theo dõi, Lan ngày đêm túc trực bên giường, đưa con Minh đến thăm. Mẹ tôi biết sự thật cũng khóc, xin lỗi con dâu: “Mẹ sai rồi, con là dâu hiếu thảo nhất.” Chúng tôi quyết định cùng nhau vượt qua. Ca mổ của tôi được sắp xếp, tiền từ việc bán nhà của Lan đủ để lo viện phí cho cả hai mẹ con.

Nhưng đến giờ, mỗi khi nhìn Lan gầy guộc, quầng thâm dưới mắt, tôi vẫn thấy lòng day dứt khôn nguôi. Tôi đã thử lòng vợ bằng cách thấp hèn nhất, trong khi cô ấy lặng lẽ gánh vác tất cả nỗi đau. Cuộc sống dạy tôi rằng, đôi khi sự nghi ngờ chỉ làm tổn thương những người ta yêu thương nhất. Và nụ cười mệt mỏi của Lan mỗi tối, vẫn là thứ khiến tôi tiếc nuối và biết ơn nhất đời.