Năm năm trước, tôi rời nơi này trong một buổi chiều mưa, tay xách một chiếc vali nhỏ, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: **phải rời đi càng xa càng tốt**.
Còn hôm nay, tôi đứng trước con hẻm quen thuộc ấy, tay cầm chìa khóa xe, nhìn tấm bảng tên đường đã phai màu theo thời gian.
Năm năm.
Một khoảng thời gian không dài, nhưng cũng đủ để biến một con người thành… một phiên bản hoàn toàn khác.
Và tôi quay lại đây chỉ vì một lý do duy nhất.
**Trả đũa.**
—
Tôi tên **Hải**, ba mươi lăm tuổi.
Năm năm trước, tôi là một người đàn ông thất bại.
Công việc không ổn định, thu nhập bấp bênh, còn hôn nhân thì… tan vỡ theo cách tệ nhất.
Vợ tôi – **Lan** – là người phụ nữ mà tôi từng yêu đến mức nghĩ rằng mình có thể hy sinh tất cả.
Chúng tôi quen nhau khi còn là sinh viên.
Tôi học công nghệ thông tin, còn cô ấy học marketing. Hai đứa quen nhau trong một buổi sinh hoạt câu lạc bộ ở trường.
Lan là kiểu con gái khiến người khác phải chú ý ngay từ lần gặp đầu tiên.
Không phải vì quá xinh, mà vì… **rất có sức hút**.
Cô ấy nói chuyện tự tin, hay cười, và luôn khiến người đối diện cảm thấy mình quan trọng.
Tôi phải theo đuổi cô ấy gần một năm mới được gật đầu.
Bốn năm đại học, chúng tôi gần như không rời nhau.
Ra trường, chúng tôi cưới.
Lúc đó tôi nghĩ cuộc đời mình đã chạm tới hạnh phúc.
Tôi không biết rằng… **bi kịch chỉ vừa mới bắt đầu**.
—
Những năm đầu hôn nhân khá yên bình.
Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ ở ngoại ô thành phố.
Lan làm cho một công ty quảng cáo, còn tôi làm lập trình viên cho một công ty phần mềm.
Thu nhập của cô ấy lúc nào cũng cao hơn tôi.
Nhưng Lan chưa bao giờ phàn nàn.
Cô ấy thường nói:
“Anh giỏi mà, chỉ là chưa gặp thời thôi.”
Tôi tin lời đó.
Vì vậy tôi làm việc điên cuồng.
Tôi nhận thêm dự án ngoài giờ, thức đêm viết code, hy vọng một ngày nào đó có thể mở công ty riêng.
Lan vẫn luôn ở bên cạnh.
Ít nhất là… tôi nghĩ vậy.
—
Khoảng năm thứ ba sau cưới, Lan bắt đầu thay đổi.
Cô ấy thường xuyên về nhà muộn.
Có hôm gần nửa đêm mới về.
Tôi hỏi thì Lan nói do công ty nhiều dự án.
Tôi tin.
Thật ra… tôi **muốn tin**.
Cho đến một buổi tối.
Hôm đó tôi tan làm sớm. Trên đường về, tôi ghé siêu thị mua ít đồ ăn để nấu bữa tối bất ngờ cho vợ.
Khi về tới nhà, tôi thấy Lan đã ở đó.
Nhưng cô ấy không ở một mình.
Trong phòng khách có một người đàn ông.
Anh ta mặc vest, trông khá lịch lãm.
Lan đứng rất gần anh ta.
Khi thấy tôi bước vào, cả hai đều sững lại.
Khoảnh khắc đó… tôi hiểu mọi thứ.
—
Lan là người lên tiếng trước.
“Hải… anh về sớm vậy.”
Tôi nhìn người đàn ông kia.
“Anh là ai?”
Anh ta không trả lời.
Lan hít sâu một hơi.
“Anh ấy là… sếp của em.”
Tôi bật cười.
“Sếp mà vào nhà nhân viên lúc tối muộn?”
Lan im lặng vài giây.
Rồi cô ấy nói một câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ như in:
“Em nghĩ… mình nên nói chuyện thẳng thắn.”
—
Cuộc nói chuyện hôm đó kéo dài gần hai tiếng.
Lan không phủ nhận.
Cô ấy thừa nhận rằng đã quen người đàn ông kia gần một năm.
Tên anh ta là **Minh**, giám đốc công ty nơi Lan làm việc.
Cô ấy nói rằng ban đầu chỉ là công việc.
Nhưng sau đó… mọi thứ vượt khỏi kiểm soát.
Tôi hỏi:
“Em muốn gì?”
Lan nhìn tôi rất lâu.
Rồi nói:
“Em muốn ly hôn.”
Ly hôn diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Lan không đòi hỏi gì.
Căn nhà thuê vẫn là của tôi.
Đồ đạc chúng tôi chia đôi.
Ngày ký giấy ly hôn, trời mưa rất to.
Lan mặc áo khoác màu xám, đứng trước tòa án.
Cô ấy nói với tôi câu cuối cùng:
“Hải, anh là người tốt… nhưng em không muốn sống cuộc đời bình thường như vậy.”
Rồi cô ấy quay đi.
Tôi đứng đó rất lâu.
Mưa ướt hết áo.
Nhưng tôi không cảm thấy lạnh.
Chỉ thấy… **trống rỗng**.
—
Sau ly hôn, tôi rời thành phố.
Tôi chuyển vào Sài Gòn, bắt đầu lại từ đầu.
Những năm đầu cực kỳ khó khăn.
Có lúc tôi ngủ trong văn phòng vì không đủ tiền thuê nhà.
Nhưng có một thứ luôn cháy trong tôi.
**Sự cay đắng.**
Tôi muốn chứng minh rằng Lan đã sai.
Tôi muốn một ngày nào đó quay lại trước mặt cô ấy… với tất cả những gì cô ấy từng nghĩ tôi không thể có.
Vì vậy tôi làm việc như điên.
Ba năm sau, tôi cùng một người bạn mở công ty phần mềm.
Hai năm tiếp theo, công ty phát triển nhanh ngoài dự đoán.
Chúng tôi có khách hàng nước ngoài.
Doanh thu tăng vọt.
Và khi tôi nhìn vào tài khoản ngân hàng của mình một buổi tối… tôi biết rằng đã đến lúc.
**Tôi sẽ quay lại.**
—
Hôm nay là ngày đó.
Tôi lái chiếc xe mới mua, dừng trước con hẻm cũ.
Mọi thứ gần như không thay đổi.
Quán cà phê đầu hẻm vẫn ở đó.
Tiệm tạp hóa vẫn mở.
Chỉ có tôi… không còn là người đàn ông của năm năm trước nữa.
Tôi hỏi thăm vài người quen cũ.
Và nhanh chóng biết được Lan vẫn sống ở khu này.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là… cô ấy không sống cùng Minh.
Tôi hỏi một bà bán nước.
“Chị Lan ở đây một mình à?”
Bà nhìn tôi.
“Cậu là ai?”
“Tôi… bạn cũ.”
Bà thở dài.
“Nó khổ lắm.”
—
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Khổ?”
Bà gật đầu.
“Ông giám đốc kia bỏ nó lâu rồi.”
“Nghe nói phá sản gì đó.”
“Sau đó bỏ đi nước ngoài.”
Tôi im lặng.
Trong đầu tôi bỗng xuất hiện một cảm giác… rất lạ.
Không phải vui.
Cũng không phải thương.
Chỉ là… trống rỗng.
—
Tôi đứng trước căn nhà nhỏ của Lan.
Cửa mở.
Lan đang tưới cây trước sân.
Cô ấy gầy hơn trước.
Mái tóc cắt ngắn.
Khi thấy tôi, Lan sững lại.
“Hải…?”
Tôi gật đầu.
“Lâu rồi.”
—
Chúng tôi ngồi trong phòng khách.
Không khí hơi gượng gạo.
Lan rót nước cho tôi.
“Anh… về khi nào?”
“Hôm nay.”
Cô ấy gật đầu.
Một lúc sau Lan hỏi:
“Anh sống tốt chứ?”
Tôi cười nhẹ.
“Cũng tạm.”
Tôi kể sơ qua về công ty, về công việc.
Lan im lặng nghe.
Ánh mắt cô ấy không có vẻ ghen tị.
Chỉ… bình thản.
—
Cuối cùng tôi hỏi:
“Còn em?”
Lan nhìn xuống bàn.
“Mọi thứ… cũng ổn.”
Tôi biết đó là câu trả lời xã giao.
Vì căn nhà này… quá đơn giản.
Không giống cuộc sống mà cô ấy từng mơ.
Tôi chờ đợi một cảm giác chiến thắng.
Nhưng nó… **không đến**.
—
Khi tôi đứng dậy ra về, Lan tiễn tôi ra cửa.
Trước khi lên xe, tôi hỏi một câu mà suốt năm năm qua tôi luôn muốn hỏi.
“Lan… em có hối hận không?”
Cô ấy suy nghĩ vài giây.
Rồi lắc đầu.
“Không.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
Lan nhìn tôi.
“Em sai khi phản bội anh.”
“Nhưng nếu quay lại… em vẫn sẽ ly hôn.”
Tôi im lặng.
Cô ấy nói tiếp:
“Vì lúc đó em không còn yêu anh nữa.”
—
Tôi lái xe rời khỏi con hẻm.
Trong gương chiếu hậu, căn nhà nhỏ của Lan dần biến mất.
Năm năm.
Tôi đã tưởng tượng khoảnh khắc này hàng nghìn lần.
Tôi nghĩ mình sẽ cảm thấy hả hê.
Sẽ thấy cô ấy hối hận.
Sẽ thấy mình chiến thắng.
Nhưng cuối cùng… tôi chỉ nhận ra một điều.
**Không có ai thắng trong một cuộc hôn nhân tan vỡ.**
Và cái gọi là “trả đũa” mà tôi mang theo suốt năm năm qua…
hóa ra chỉ là một **bóng ma của quá khứ** mà chính tôi không chịu buông bỏ.